GIẤC MƠ VỀ NHỮNG CHIẾC LÁ KHÔ

By NGUYỄN QUỐC HÙNG

GIẤC MƠ VỀ NHỮNG CHIẾC LÁ KHÔ

Mảnh trăng như chiếc khánh ngọc treo trên khoảng trũng yên ngựa giữa hai quả đồi. Tạo hoá thật khéo hai quả đồi tròn trịa như cặp vú căng mẩy của người con gái tràn đầy sinh lực. Có lẽ vì quá yêu nên trời mới ban tặng cho đất mảnh trăng đẹp dường kia!

Tôi một chàng trai chưa vợ thậm chí chưa dám luồn tay qua lần áo để đụng chạm vào da thịt người yêu. Tôi một kẻ nhút nhát trong giao tiếp nhất là đối với những cô gái trẻ đẹp. Thà rằng nếu được tôi sẵn sàng lên tuyến trước còn hơn là phải đi gặp những đơn vị nữ thanh niên xung phong. ấy vậy giờ đây đang lúc ngồi bên người yêu đang có việc hệ trọng liên quan tới hạnh phúc hai người mà tôi lại khéo tưởng tượng ra vậy. Thậm chí tôi còn hình dung khi tối mình đã vượt qua đúng vào chỗ mảnh trăng đang treo kia vậy là đã được trườn trên bộ ngực của người thiếu nữ. Hình ảnh mà tôi tưởng tượng quả thực chỉ là mượn lại trong đoạn văn câu thơ nào đó mà một con mọt sách một sinh viên văn khoa năm thứ ba là tôi đã đọc.

Tôi dụi mặt vào gáy người yêu. Da thịt người con gái ngai ngái nồng nồng ấm. Mùi bồ kết rừng trên búi tóc của cô ấy sực nức tê tê cánh mũi. Thoang thoảng mùi hôi của đất mục. Và hơi nước từ con suối đang chẩy dưới chân chúng tôi đã hoà trộn tất cả những hương vị đó vào nhau đem lại cho tôi cảm giác ngây ngây của nhục dục.

-Mấy giờ rồi anh? - Tiếng người yêu như được tách ra từ tiếng róc rách của con suối lãng đãng chảy vào đánh thức tôi thoát khỏi mộng tưởng.

-Khuya rồi trăng mười tám đã lên tới lưng trời rồi. - Tôi nói mà không ngẩng lên hơi thở phả từ gáy người yêu nóng hổi.

Bị hơi thở của tôi sau gáy kích thích cô ấy nghiêng đầu đặt một nụ hôn trớt qua vành tai tôi. Nụ hôn đầu tiên trong buổi tối hôm nay. Tôi là kẻ thụ động lần nào cô ấy cũng là người chủ động hôn trước như một động thái hà hơi cho tôi đủ dũng khí của một anh đàn ông. Và sau rồi cô ấy sẽ được chết chìm trong trận lũ lụt nụ hôn của tôi. Tôi có được người yêu cũng là do cô ấy chủ động nếu không thì tôi một thiếu uý trợ lý chính trị sư đoàn hai sáu tuổi sẽ chẳng biết đến bao giờ mới được cầm tay người con gái.

Bốn năm ở rừng cách đây sáu tháng tôi mới biết thế nào là sốt rét. Cơ thể tôi như bị hàng vạn mũi kim lạnh buốt xuyên thấu để cho hơi ấm là sự sinh tồn của con người ri rỉ chảy loãng vào ánh nắng chói chang nhưng buốt giá. Luồng khí lạnh len lỏi vào vặn xoắn từng thớ thịt tôi oằn oại cố ngớp lấy chút không khí mà dường như nó chỉ chảy đến cuống họng là bị chặn lại tưng tức ở cổ. Tôi cố gào lên để cầu cứu nhưng hàm đã cứng ngắc chỉ phát ra tiếng u ơ khiến mọi người tưởng tôi đã mê sảng. Nhưng đầu óc tôi còn tỉnh táo lắm còn nhận ra chiếc võng cáng dưới lưng đang rách dần nhưng đành bất lực chờ đợi điều tiếp theo sẽ xảy ra. Và tôi bị rơi. Nhưng nhẹ nhàng như được đặt tấm lưng xuống phiến đá êm ái.

Các đồng đội cõng tôi đi tiếp. Hơi thở như gió bão của họ khiến cơn sốt rét tạm thời lui ra phía sau để tôi nói được vài câu: “Tôi đỡ rồi! ... Để tôi đi!” Nhưng cho dù hai người xốc nách hai bên tôi cũng không thể đứng nổi trên đôi chân của mình và cơn khó thở lại giằng lấy tôi vào vòng tay nó. Đồng đội đặt tôi xuống giường của trạm quân y. Chiếc giường bị sập. Người tôi nảy lên như quả bóng. “Điềm xấu rồi!” Tôi nghe rõ mọi người thì thào vào tai nhau. “Tiêm cho liều can - xi nếu không đỡ thì...” Thì sao tôi không nghe rõ nhưng sau đó như có một ngọn lửa loang chảy từ từ trong từng thớ thịt sưởi ấm người tôi. Có người lay vai tôi và hỏi: “Đã thấy nóng đít chưa?”. Hậu môn nóng như phải bỏng tôi gật đầu. Cái gật đầu của tôi khiến mọi người yên tâm đi làm việc khác. Xung quanh tôi lặng tanh. Và rồi có ai đó hoặc cái gì đó đè lên người tôi mềm mại ấm áp đầy sinh khí. Tôi thấy dễ thở hít một hơi thật dài duỗi thẳng người và dần chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng.

Cô ấy là y tá biết rằng người bị sốt rét được người khác ôm đè lên sẽ thấy dễ chịu. “Thế em đã đè lên bao nhiêu người rồi?” Tôi hỏi thái độ tỏ ra mình đang đùa nhưng trong lòng có ý ghen. “Lần đầu tiên. Em mới ở trong thành ra lần đầu tiên gặp ca sốt rét. Em được mọi người truyền lại kinh nghiệm nhìn thấy thương tự dưng làm thế”.

-Sao yên lặng thế nhỉ. - Tôi trở người buông vòng tay khỏi người yêu ngồi thẳng lại nói bâng quơ không cảm xúc để giấu tiếng thở dài.

Cô ấy lặng yên ngửa mặt lên nhìn trăng.

Tôi lúng túng không biết phải làm gì lúc này. Màu sáng bàng bạc như được bong ra từ dòng nước nhẹ nhàng bay lên đậu chen vào mảng đen của những lùm cây phiến đá. Bốn năm ở rừng tôi đã không ít lần va phải những ánh trăng lạnh lẽo ánh trăng khô khan hoặc là ánh trăng rực đỏ còn ánh trăng vấy ra cánh rừng những mảnh sáng như ánh lân tinh bàng bạc thì hôm nay mới gặp. Và trong bốn năm lần đầu tiên không gian đêm không réo sôi những loạt pháo cầm canh không bị hù doạ bằng những đường bay của bọn cường kích không lo lắng với trò ma giáo của bọn thám không hoặc giật mình bởi những loạt liên thanh giẫy nẩy như phải bỏng. Kẻ địch đã nhường nhịn để chúng tôi đủ thời giờ nói hết với nhau những điều cần nói. Đất trời đã lặng im để thấu hiểu tâm tình của chúng tôi. ấy vậy đã mấy tiếng rồi điều cần nói vẫn chưa được nói ra.

-Chú anh đã nói gì với em? - Tôi mạnh dạn vào đề trước.

Giọng của cô ấy lần đầu tiên nghèn nghẹn trước tôi:

-Anh có người yêu ở quê rồi phải không?

- .....

-Anh đã nói với em rồi em tin nhưng khi yêu ai chả ấm ức cho dù đó chỉ là giao ước của hai người cha với nhau cho dù ngày lên đường anh chỉ có một lần vẫy chào cô ấy. Chú ấy nói làm con phải giữ đạo làm con đây là lời trăng trối của cha anh phải được trân trọng. Rằng làm người phải giữ đạo lý làm người chỉ vẫy tay chào nhau thôi ư thế còn ánh mắt của anh khi ấy chú đã nhận ra lưu luyến lắm thế thì tình cảm của anh thế nào phải biết giữ cái đạo của kẻ quân tử. Vậy em yêu anh là không chính danh. Nếu không lấy anh để được làm người quân tử thì em chỉ muốn mình là tiểu nhân.

Cơ thể chùng xuống các thớ thịt nhão ra tôi thấy mình loang chảy dập dụi vào ánh trăng bàng bạc.

Cả dòng họ nhà tôi cả làng thậm chí cả xã tự hào về chú tôi mới hết lớp bốn trường làng mà làm tới chính uỷ một trung đoàn anh hùng. Mỗi lần được về qua nhà cả làng trên xóm dưới kéo đến chật sân để được nghe chú tôi hào hùng đọc những bài thơ chú viết ngay trên chiến hào. Chú thay cha lại là người đáng nể như vậy tôi nào dám không vâng lời. Nhưng sáng qua lần đầu tiên tôi dám cự lại lời chú. Chúng tôi hai người lần đầu biết thế nào là tình yêu và đã thề trọn đời bên nhau vậy sao chú lại diệt cho cái tội không chính danh. Lý đã thua chú chuyển sang tình. Mặt chú đanh như thép giọng chú gằn như chiếc xe ô tô nặng nhọc leo dốc. Rằng với tôi phải mang niềm tự hào hơn chú về cho dòng họ. Tôi không những là người đầu tiên trong làng có được trình độ đại học mà còn trẻ đã là trợ lý chính trị cấp sư đoàn vậy phải biết hy sinh tình cảm riêng tư.

Và trước khi mất cha trăng trối lại cho chú là lời đính ước với người bạn thôn Đông phải giữ chờ con gái nhà người ta tốt nghiệp đại học là phải xin đơn vị cho tôi về làm đám cưới. Nhà người ta danh giá có địa vị mà có tấm thịnh tình với mình như thế thì đừng có làm điều gì để thiên hạ chê trách. Tình với chú là như thế nhưng còn tình với người tôi đã ngỏ lời yêu thì sao? Lý lẽ ấy chưa đủ thuyết phục chú bồi luôn. Lần này mặt chú đỏ gay thái độ tỏ ra quyết liệt hơn. Rằng tôi là trưởng họ lại đi xa vậy phải có vợ con ở nhà chăm lo từ đường. Rằng người yêu tôi bây giờ quê quán thì xa tập tục thì lạ và nghe nói có người bà con làm cho phía bên kia liệu thế có môn đương hộ đối. Sau cùng chú giận giữ vung cánh tay nông dân vạm vỡ lên bẻ cành cây trước mặt gẫy răng rắc. Rằng: “Tôi không vất vả lôi anh về làm trợ lý chính trị sư đoàn không có cái danh oai phong ấy thử hỏi cô ta có bám dịt lấy!”

Lời lẽ của chú đã đi quá giới hạn của một người đáng tôn kính khiến tôi tự ái muốn làm mình làm mẩy. Điều phá phách đầu tiên trong đời tôi là lao đến với người yêu không cần xin phép đơn vị và cho đến bây giờ chưa thèm nghĩ tới chuyện về. Và còn nữa tôi muốn ghì riết cô ấy trong vòng tay để tỏ lòng “Chúng mình sẽ đi cùng trời cuối đất với nhau”. Đó là thầm nghĩ vậy thôi chứ nào đã dám thốt thành lời. Chỉ có điều tệ hại là tại sao bỗng dưng lại có cái ý nghĩ nhục dục thèm khát muốn được đi tận cùng để khám phá nhau thì tôi không lý giải được. Cô ấy nén tiếng thở dài mắt liếc nhìn thái độ của tôi. Tôi biết cô ấy đang chờ nụ hôn miết lên môi. Người tôi run bần bật chẳng khác gì gặp lại trận sốt rét sáu tháng trước. Con người luôn muốn làm tròn trách nhiệm của mình trỗi dậy tôi kéo cô ấy vào vòng tay mình và cắn nhẹ vào vành môi.

-Sao anh run thế? Anh có dám cưới em không?

Không đợi tôi phải trả lời cô ấy nói nhanh giọng rung rung hụt hẫng từng câu:

-Nếu anh nghe theo chú thì em cũng chẳng trách đâu. Tình yêu của chúng mình em sẽ cất giữ trong lòng. Còn nếu thực sự muốn cưới em thì ....!

-Thì sao?!

-Chúng mình có con với nhau liệu một con người luôn nói đến đạo làm người của chú ấy có dám chối bỏ cháu mình.

Thực sự tim đập tay run tôi ngỡ ngàng nhìn vào mắt cô ấy. Đôi mắt quắc lên tia sáng long lanh đầy quyết đoán. Hơi thở của tôi nặng nhọc nóng như lên cơn sốt. Tôi không làm chủ được bản thân bần thần hỏi lại:

-Thật không!?

-Anh không yêu em?

-Sao em lại nói thế! Bây giờ?

Cô ấy rùng mình làn da chuyển động như có luồng điện chạy qua. Và luồng điện rát bỏng ấy kéo tôi rùng mình theo toàn thân kéo thít lại như sợi dây trước mắt nhập nhoè màn sương trắng đục. Tôi xô người về phía trước đè sấp lên cõi bồng bềnh lãng đãng. Bụng dưới tôi co rút lại tưng tức. Cảm giác trôi nổi của tôi bị dừng lại khi người yêu tôi với tay vun những đám lá khô lại để lót lưng. Bàn tay tôi trướt từ trên bờ vai xuống ngực người yêu. Núm vú gờn gợn xoe buồn buồn trong lòng bàn tay. Tôi thụ động nhìn bàn tay cô ấy giằng xé từng chiếc cúc áo của mình. Đôi bàn tay như những ngọn nến sáng lung linh huyền ảo dưới ánh trăng. Đôi bàn tay ấy dần luồn xuống háng tôi bấu chặt xuyên sâu vào tận cùng cơ thể tôi mà đào bới tiềm ẩn chất chứa trong con người. Tôi oằn lại bùng cháy. Tôi cố nhoài lên để được chìm vào bỏng rát. Đôi bàn tay ấy lại trở nên nhẹ nhàng ấp lên lưng tôi mơn man như ngọn gió. Đôi cánh tay trườn nhẹ nhưng đủ sức mạnh của một con trăn bóp vụn cơ thể tôi. Tôi cố cưỡng lại vòng tay xiết chặt rà môi lần tìm trên ngực người yêu. 

Tôi đang cố trườn lên trong chơi vơi hụt hẫng thì bỗng bị giằng ngược lại. Chính tiếng đầu nòng của khẩu pháo bắn cầm canh là nguyên nhân. Tiếng uỳnh của khẩu pháo khai hoả giòn nẩy đủ để cho người yêu tôi hẳn cũng đủ kinh nghiệm như tôi biết được hướng của quả đạn sẽ bay về ngay đây. Cả hai chúng tôi cùng ngóc đầu dậy lắng nghe điều tiếp theo sẽ xảy ra. Ngay tức thì một tiếng rít gió kinh hoàng gào lên xé nát bầu trời. Lại kinh nghiệm từng trải cho chúng tôi biết với tiếng rít như vậy quả đạn sẽ rơi gần. Và phản xạ tự nhiên chúng tôi nằm ép chặt vào nhau cùng chờ đợi. Một tiếng nổ khủng khiếp sẽ bùng lên thân xác chúng tôi sẽ trộn lẫn với đất rừng nếu không thì sẽ thấy một khối lửa nhoáng nhoàng đất đá xung quanh tung lên và lả tả rơi phủ lên hai tấm thân trần trụi cuối cùng sẽ lại là im lặng chờ đợi có đường đạn tiếp theo. Nhưng sự gồng người chờ đợi của chúng tôi vô ích. Chỉ có tiếng bịch như hòn đá tảng rơi xuống nền đất đâu đây rất gần khiến chúng tôi giật mình. Chúng tôi nhìn vào mắt nhau ngạc nhiên và nghi ngờ.

Một chiếc lá khô đung đưa như người mộng du rơi vào khoảng giữa ánh mắt hai chúng tôi. Bàn tay người yêu xuôi dần trên lưng tôi rồi buông rơi xuống đất. Không gian trở lại im lặng. Tiếng con suối tí tách tựa khúc đàn đêm vô tư lự như từ khai sinh lập địa đến giờ chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi thầm tiếc sao quả đạn không nổ để có một thảm lá trút xuống phủ trùm lên thì khi ấy chắc chắn tôi sẽ đè ngấu người yêu xuống để quấn xiết để cùng nhau tan loãng vào mạch đất và chảy trôi theo dòng suối. Chứ không ánh trăng vãi bàng bạc khi nãy giờ bùng lên sáng tỏ khắp cánh rừng khiến tôi bối rối không biết có nên ngắm nhìn tường tận cơ thể của người đàn bà người yêu tôi trắng tanh trước mặt. Tôi thở dài tránh ánh mắt của cô ấy. Tiếng người yêu lành lạnh:

-Quả đạn bị xịt.

- Ừ nhưng sao đêm nay chỉ có một quả đạn cô đơn thế nhỉ!?

-Cô đơn như chúng mình đâu này muốn lấy nhau đường đường chính chính mà cũng không được phải dấm dúi phải ép buộc phải dùng thủ đoạn.

Lời hờn yêu của một người làm chủ được hành vi của mình những động thái vùng vằng có tính toán của cô ấy khiến cho những xúc cảm mãnh liệt của tôi trôi dần theo những dòng mồ hôi chẩy vã trên cơ thể.

-Sao anh toát mồ hôi thế này?

-Không biết! Thôi chúng mình đừng có con vội làm thế anh thấy tội nghiệp cho em.

-Sao anh?!

Người tôi chảy nhão như vừa qua khỏi cơn sốt rét. Bàn tay cô ấy trượt xuống bụng dưới của tôi dính nhơm nhớp mồ hôi lành lạnh. Tôi ngửa mặt tìm trăng.

-Hèn!

Bất ngờ tôi bị người yêu đẩy bật ra sau tiếng gằn giận dữ. Cô ấy vùng đứng dậy mặc vội quần áo rồi thoắt lẫn vào rừng đêm.

Tôi ngả người nằm lên đống lá khô nhìn vô định lên nền trời. Cơ thể tôi trần truồng. Vô cảm.

Mặt trời nhú trên khoảng trũng yên ngựa. Một chiếc lá khô quăn queo thả nhẹ nhàng xuống ngực. Tôi thiếp đi và trong mơ thấy một thảm lá khô. Thảm lá đỏ tươi như máu của người trinh nữ. Nào tôi đã biết máu của người trinh nữ thế nào đâu chẳng qua trong sách truyện người ta viết như vậy.

                                                              *

                                                          *     *

Tôi mà hèn ư!? Làng xã tổ chức đón tôi long trọng như đón người anh hùng trở về. Từ trại an dưỡng cách quê nhà hơn trăm cây số chú đã bắt tôi phải đeo tấm huy chương tôn vinh công danh của tôi. Màu đỏ rung rinh trên ngực chiếc nạng gỗ gõ nhịp trên mặt đường quê và một cánh tay áo mỏng manh giắt cạp quần bị ngọn gió hoang dại chạy qua kéo phần phật đó tất cả là hành trang trở về của tôi. Mọi người ngắm nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục. Mọi người càng thán phục hơn thầm khen con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh cái tính khiêm nhường giống ông cụ nhà ấy thế đó là khi tôi từ chối buổi gặp mặt do xã tổ chức để được về ngay nhà mình.

Căn nhà vẫn y như ngày tôi ra đi. Mảng vữa bị tróc bên dưới cửa sổ to bằng vành nón không rộng thêm ra. Tôi nhớ tới vị chát sần sật tan vụn trong miệng của miếng vôi tường hay cậy ra ăn. Nhà xây gạch nhưng cánh cửa vẫn bằng tre đan bản lề là hai ống tre lồng vào hai đầu khung cửa mỗi khi mở là kêu cồ cồ. Chỉ có khác có lẽ đã nhiều năm rồi không người quét dọn đủ các loại lá khô sắp lớp trên sân. Trong vườn cỏ dại mọc ngập. Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn trong lòng thấy vui bởi suốt chặng đường trở về tôi chỉ mong được nhìn thấy cảnh này. Cô em dâu lại hiểu nhầm tưởng tôi đứng nhìn quanh là có ý trách chú thím ấy sinh cơ lập nghiệp ở thành phố rồi thì không thèm ngó ngàng gì tới căn nhà nhỏ xứ quê này vội tìm chổi thu quét. Tôi ngăn lại:

-Thím đừng quét!

-Sao cơ? Chúng em vì công việc vì các cháu còn nhỏ quá không về thường xuyên được

-Thím đừng hiểu nhầm tôi muốn để nguyên thế này. Tôi đã mơ thấy mình nằm trên thảm lá khô thế mà thành hiện thực cứ để thế này ít ngày rồi tôi sẽ thu dọn mảnh vườn cũng phải trồng trọt luống rau khóm ớt chứ. Chú thím với các cháu sang bên ông trẻ nghỉ tạm tôi muốn được ở một mình.

Cô em dâu đi rồi tôi kéo rê bàn chân còn lại sục vào lớp lá khô đi vào trong nhà. Tôi muốn mình được cô đơn ngay trong nhà mình. Tôi lặn vào không gian nhờ tối hít hà mùi ẩm mốc thơm thơm mơn man như được tắm mình trong dòng nước mát. Sảng khoái. Tôi sẽ trút bỏ tất cả quần áo nằm lăn ra đất nhìn qua khe hở cánh cửa như ngày xưa để đếm những chiếc lá rơi. Những chiếc lá vàng ánh như tia nắng mặt trời. Nhưng bất giác cánh cửa tre cồ cồ kêu lên ánh sáng ùa vào làm tiêu tan ý đồ của tôi.

-Anh trưởng tôi hỏi anh phải trả lời thành thực! - Chú tôi bước vào nét mặt căng thẳng giọng nói dứt khoát như ra lệnh: - Ngoài bị mất một chân một tay anh còn bị thương vào đâu nữa không?

-Sao bỗng dưng chú lại hỏi thế cháu bị vào đâu thì đã có bệnh án của quân y viện chú vẫn giữ đấy thôi.

-Tôi không tin ở chiến trường thương vong nhiều thế bỏ sót là chuyện không thiếu. Tôi lo lắm! Thế tại sao anh không ra xã? Người ta  bỏ công bỏ của ra tổ chức đón rước long trọng anh làm thế còn ra thể thống gì nữa. Còn họ hàng nữa muốn được nghênh mặt với làng với nước thì lại muối mặt. Giờ lại không cho dọn dẹp nhà cửa còn đón tiếp mọi người đến hỏi thăm muốn đóng cửa ở một mình. Thà rằng cứ để anh sống ở trại điều dưỡng thì nhà này còn cái danh. Anh nhớ lại xem để tôi còn biết đường.

Chú vừa nói vừa xịt nước mũi. Lần đầu tiên tôi thấy chú khóc.

-Tôi có lỗi với cha anh với dòng họ này đã không bảo vệ được anh hờ ... hờ!

Tôi muốn ôm chú vào cánh tay còn lại mà nựng. Cháu nói ra sự thật thì mọi người lại cho cháu là hèn chỉ vì chuyện đàn bà thì sao xứng trượng phu. Tiếng hèn của cô ấy đốp vào tai ngay lập tức cháu như người bị dìm bị chết sặc vào những dằn vặt thế ra tất cả những vinh danh có được chỉ là giả dối. Thằng hèn! Cái chức trợ lý chính trị sư đoàn chẳng qua núp vào bóng chú. Thằng hèn! Được cái đẹp mã thế mà cái chuyện làm một thằng đàn ông mới chỉ bị pháo doạ cho đã tụt mất lại còn viện ra lý do nghe chừng đạo lý lắm. Ai cần những thứ ấy ánh mắt người yêu cháu đã nói vậy. Đó là lý do cháu tình nguyện đi theo đơn vị chiến đấu chứ đâu phải vì chú đã ngăn cản tình yêu của cháu. Cửa mở đã thông mà cả tiểu đoàn vẫn phải nằm bẹp dưới hoả lực của địch. Nếu không nhanh chóng tiêu diệt cứ điểm thì cả tiểu đoàn sẽ bị xoá sổ và rồi cục diện toàn vùng sẽ bất lợi cho ta. Cái lý của thực tại là như vậy nhưng cháu đâu có nghĩ tới điều ấy. Đêm hành quân qua trạm quân y sư đoàn tiếng cười của cô ấy ròn rã vô tư trong lán đâu có bùi ngùi gì khi biết có một đoàn người đang dấn thân vào vòng lửa nghiệt ngã. Và trên bức vách bóng của cô ấy đè vào cái bóng của anh trạm trưởng khiến cháu hậm hực. Ghen tức đã hút hết tinh lực trong người cháu hành động theo bản năng nhìn hơn chục đồng đội nằm vắt ngang cửa mở mà không chịu nổi. Cháu khoác khẩu AK vào cổ vơ khẩu B41 của đồng đội hy sinh nằm cạnh cùng thêm hai quả đạn kẹp vào nách rồi thẳng người chạy vào cửa mở. Những đường đạn đỏ lừ đan như mắt lưới quanh người tiếng xé gió sát sạt bên tai nhưng tất cả chỉ là may mắn hay là bọn địch thấy một sự việc bất thường của chiến tranh đang xảy ra trước mắt mà run tay. Đứng  giữa cửa mở kẹp khẩu B41 vào nách liên tiếp nhả ba quả đạn tiêu diệt gọn những ổ hoả lực của địch. Cháu nhìn lại phía sau. Đồng đội ào lên. Và ngay khi ấy khẩu B41 bỗng bị giằng tuột khỏi tay cháu với tay trái xoay khẩu AK lại đưa tay phải lên cò súng thì mới biết cánh tay không còn. Cháu choáng váng dừng lại nhìn đồng đội ào qua thì như bị ai đó quét mạnh vào chân ngã dụi xuống. Đấy chiến tích của cháu là thế thử hỏi mặt mũi nào mà để cho làng xã công kênh mình lên.

-Anh có thấy con người ấy chẳng ra gì không anh xin xuống đơn vị chiến đấu không lâu thì nó lấy chồng. Chả biết con người nó giờ thế nào.

Về chuyện này tôi định giấu sợ nói ra sẽ làm tổn thương người đã mất và lại thêm một lần khuấy đảo lòng mình nhưng nhìn vẻ mặt rầu rĩ của chú tôi bật thốt ra:

-Cô ấy chết rồi chết cùng hai đứa con sinh ra như hai cục thịt. Tội lắm chẳng biết có phải nghiệt chướng năm sau anh chồng cũng mất.

Tôi đón chờ phản ứng của chú hoặc là sót thương những sinh linh tội nghiệp theo đúng tình cảm của một tín đồ nho giáo hoặc chú phải mừng vì cháu mình đã không mắc phải vòng nghịêt chướng. Nhưng chú dửng dưng dường như chuyện ấy là lẽ đương nhiên của sinh tồn. Chú chỉ cho tôi ngồi xuống chiếc trường kỷ làm bằng tre rồi ngồi xuống đối diện với tôi ở bên kia bàn nét mặt tỏ thái độ nghiêm trang như một buổi làm việc quan trọng và cấp bách.

-Sao anh trách tôi vô tình à anh không phải thanh minh nhìn mắt anh tôi biết. Anh có biết vì sao chú anh muốn có thêm một đứa em cho anh nữa mà không được không? Anh có biết vì sao hai vợ chồng nó chết không? Và còn bao người khác cùng đơn vị nữa anh có tìm hiểu không? Không chứ gì. Bởi trong cái rủi cũng có cái may. Nếu anh không bị thương chuyển ra ngoài Bắc thì rồi cũng như chúng tôi. Sau trận đánh ấy cả cánh rừng sư đoàn đóng quân bị rụng hết lá như bị cháy trụi bởi thuốc diệt cỏ bọn chúng thả xuống. Chú nhớ lần thăm anh ở quân y viện anh cứ lảm nhảm nói về giấc mơ thấy một thảm lá đỏ như máu tươi ấy vậy mà nghiệm.

-Chú mà cũng tin chuyện ấy à. Hôm ấy mà ở nhà thì cháu đã bị ăn cái tát của chú vì tội tuyên truyền nhảm nhí.

-Mẹ cha anh! Giờ ngẫm lại chuyện này chú thấy anh không bình thường nghĩ kỹ lại đi anh có bị vào đầu không?

-Sao chú cứ lục vấn cháu về chuyện ấy là thế nào?

Chú nhoài người qua mặt bàn ghé sát vào tôi thì thào:

-Chú hỏi thật cái chuyện kia anh có còn không?

-Chuyện gì hả chú?

-Thì cái chuyện ... chuyện ... của anh ... đàn ông ấy anh có còn khả năng không?

Tôi ngả người ra sau ghế cười ngặt nghẽo về cái đích của những câu hỏi vòng vo của chú. Chú phát vào tay tôi mắt ánh lên niềm vui vì cái cười của tôi đã trả lời đúng ý mong đợi của chú. Giọng của chú hạ thấp chỉ thấy khào khào tiếng gió khiến tôi phải tập trung mới nghe thấy:

-Bé cái mồm lại! Chú là chú muốn anh phải có con phải giữ cho dòng giống lâu dài. Chú chỉ có một em gái giờ thì chả được thêm nữa rồi. Còn thằng em anh hai con gái sức còn dài rộng thế mà bảo đẻ thêm đứa nữa may ra con trai thì nó làm ngơ cứ như chú muốn bỡn cợt nó bực không chịu nổi. Chú từ nó. Chú đón anh về là vì chuyện ấy chú sẽ tìm cho một đứa tử tế mà ươm mầm. Nhất định phải thế!

Chú đặt hết hy vọng của đời chú vào tôi. Cuộc đời chú việc quan trọng nhất sau khi cha tôi mất là làm cho dòng họ trở nên vinh danh trải qua nửa đời người tôi mới nhận ra điều này vậy đâu dám không nghe lời. Bây giờ thì lực bất tòng tâm rồi mặc dù sinh lực trong người còn dồi dào lắm nhiều lúc chỉ trong giấc mơ cũng bị ra dính bết đũng quần thế nhưng với một kẻ không lành lặn liệu có ai dám liều mình. Hay lại như chuyện ...! Tôi tự  ti cũng bởi có chuyện chẳng phải ai cũng có thể nói ra.

Tôi đã được nhìn cơ thể con gái giữa ban ngày. Không biết cô ấy còn trinh trắng hay không bởi đã ba nhăm tuổi tính tình tuy hơi bẳn gắt nhưng được nước da trắng hồng khuôn mặt bầu bĩnh dễ chiếm cảm tình của cánh đàn ông lại là gái nông trường trồng chè? Tôi đắn đo vậy bởi dù có lớn tuổi có thương tật nhưng chẳng lẽ lại không có khát khao không có cái tự ái của một thằng trai tân. Tôi đắn đo vậy bởi mối tình của chúng tôi là mối tình hợp đồng. Cô ấy cần có đứa con. Cô ấy chọn tôi bởi yêu tôi nhưng không dám lấy tôi làm chồng sợ sẽ phải mang thêm gánh nặng. Còn tôi muốn thoả mãn những giấc mơ của mình. Vậy thôi. Tôi chọn cô ấy trong rất nhiều cô đã muốn có đứa con với tôi bởi cô ấy là người tỏ ra trinh trắng nhất. Tôi hy vọng lần này mình có đủ bản lĩnh để làm một anh đàn ông.

Giữa trưa ánh nắng xuyên thủng tầng lá của cây trám cổ thụ lách qua khe hở mái rạ đậu nhấp nháy trên bầu vú cô ấy. Tôi nhìn ra đồi chè phấp phỏng:

- Giữa ban ngày thế này nhỡ có ai ra?

- Hơn chục năm làm ở nông trường lần đầu tiên em vào trong chiếc lán này làm lên để cho công nhân nghỉ nhưng có mấy ai vào bây giờ lại đang giữa trưa anh cứ nhút nhát thế thảo nào chẳng đứa nào thèm lấy.

- ừ thì ...!

Tôi cố tỏ ra bạo dạn và có bản lĩnh của một anh đàn ông đưa bàn tay trái còn lại lên day bầu vú cô ấy. Một khối tròn mịn màng trơn trượt trong lòng bàn tay. Tôi nhắm mắt tận hưởng cảm giác lạ lẫm và trượt bàn tay xuống dưới bụng cô ấy tìm tòi. Đùi của cô ấy ấp chặt lên bụng tôi. Người tôi căng cứng. Khi ấy tôi nghĩ gì làm sao đã đủ tỉnh táo của người từng trải mà nhớ. Tôi trở nên như người trong mộng buông cô ấy ra bàn tay run rẩy vun những chiếc lá khô.

- Anh vun lá lại làm gì?

- Để em nằm! Cuộc tình phải êm ái phải đẹp.

- Anh cứ như người mộng du không khéo lại ra đứa con thần kinh.

Vừa mới hôm qua biết tin về những đứa con của người yêu cũ nay giọng cô ấy lại lạnh như ánh nắng dạo bị sốt rét cảm thấy khiến cơ thể tôi trở nên bải hoải. Tôi thõng người ngồi xuống ngắm nhìn cơ thể người con gái mà trong lòng thấy dửng dưng. Tôi biết cơ thể mình đang chuyển động theo hướng nào cố nhìn như mài miết vào da thịt người ta để tìm kiếm hơi ấm nhìn xoáy vào khoảng trũng giữa hai đùi để khám phá mạch nguồn của đam mê. Nhưng mồ hôi trên người tôi đã bắt đầu nhỏ những giọt giá băng. Bàn tay cô ấy vuốt qua đầu mỏm phần chân trái còn lại của tôi gờn gợn buồn. Rồi bàn tay ấy trướt lên háng tôi bạo dạn xoa bóp. Rồi cũng bàn tay ấy đẩy mạnh tôi ra.

-Vô tích sự lại còn tỏ vẻ!

Còn lại mình tôi trong lán. Tôi nằm xuống đống lá vừa vun nhắm mắt lại tiếc nuối. Thế là mình lại một lần nữa chưa được biết sức hút của người con gái thế nào. Tôi đi vào giấc mơ thấy mình nằm trên thảm lá khô có màu xanh biếc.

Những tiếng rơi bịch bịch trên nóc lán đánh thức tôi dậy. Bóng chiều đã loang tím thẫm đồi chè. Những chiếc lá trám rơi lả tả. Những chiếc lá còn xanh biếc. Thì ra người ta thu hoạch trám bằng cách khía một vòng tròn quanh gốc cây để rồi những quả trám tự rơi xuống và kéo theo những chiếc lá rời cành khi chưa kịp khô. Không biết khi nãy tôi có ngủ mơ hay không?

                                                                *

                                                            *     *

 Quá nửa đời người tôi mới nhận ra con gái quê mình đa tình bởi cô nào nước da cũng mịn màng cơ thể căng tràn sinh lực và nhất là đôi mắt đong đưa mỗi khi liếc nhìn con trai. Đó là tại đến giờ tôi mới biết trông ngóng sao cho chóng chiều để ra cầu ao đình ngắm những bắp chân tròn những đôi má ửng hồng mạnh dạn liếc trộm vào khoảng trễ cổ áo của những cô thôn nữ làm đồng về. Và chăm chú lắng nghe những tiếng cười khiến mặt nước cũng phải gợn sóng. Chả trách mười tám đôi mươi cô nào cũng con bồng con bế. Bạn bè cùng trang lứa có người đã lên ông lên bà. Liệu chú tôi có lạc quan quá không khi đưa tôi về quê tìm vợ? “Anh chỉ bi quan chú gần hết đời người rồi sao lại không biết người ta lấy nhau đâu phải vì thiếu cái chân hay cái tay nói sách vở như anh thì là vì cái tình nặng nhẹ nhưng nói nhỏ với anh nó cả ở cái anh có biết làm thằng đàn ông nữa hay không kia” Lại một lần nữa tôi ôm bụng mà cười. Trở về làng cuộc đời chú đã không còn là một con người luôn bó mình trong khuôn thước cho người đời nhìn vào để mà răn dạy nhau. “Anh cười giễu tôi đấy à! Chứ không phải à! Anh sang mà học hỏi kinh nghiệm cái thằng bạn vừa xấu trai vừa học dốt nhất trường ngày xưa anh vẫn chê bai ấy đi bộ đội thì lấy vợ thiên hạ phục viên về thấy không đâu bằng con gái làng mình tòm tem thế nào con gái ông xã kém hai chục tuổi xinh đẹp như cô Kiều theo không về. Thế là thế nào tôi nói vì cái ấy không phải à!” Những chiếc lá khô trong sân nhà vỡ vụn.

Tôi dừng lại trước cổng nhà người bạn của cha tôi bên thôn Đông. Đến đây là nhà cuối cùng trong một vòng tròn đi thăm lại những người thân quen tôi vạch ra cho mình trước khi làm công việc gì đó để tự nuôi sống bản thân. Ông cụ đã mất từ lâu giờ không biết ai đang sống ở đây. ánh lửa trong bếp bập bùng mùi khói hăng hăng cay của lá bạch đàn khô. Tôi mạnh dạn bước vào hỏi thăm. Một phụ nữa trạc tuổi tôi người gầy khô từ trong bếp đi ra.

- Chào cô! - Tôi lên tiếng trước.

- Chào anh! Anh là ...!

- Còn cô là ...!

- Vâng!

Chúng tôi nhận ra nhau ngay cho dù đã hơn hai chục năm mới gặp lại! Thay vì những câu hỏi xã giao tôi nhìn vào đống lá bạch đàn khô chất trong bếp nhìn vào ngọn lửa không được tiếp thêm nhiên liệu đang lay lắt cháy nhỏ dần. Ngọn lửa cong cong hình chiếc lá khô.

- Này cô tại sao cô lại thích vơ lá khô về đốt?

- Còn anh anh tích trữ lá khô làm gì?

- Tôi không biết! Nếu tôi trả lời được vì sao thì tôi cũng đã là tiến sĩ thần kinh như cô.

- Chính thế! Tôi biết tôi đang làm gì. Anh vào nhà đi tôi sẽ đun ấm nước bằng chính những chiếc lá khô ấy.

Giọng của cô ấy buồn ánh mắt mệt mỏi ưu tư. Phần nào tôi đã hiểu tại sao cô ấy thích đốt những chiếc lá khô qua câu nói ẩn ý. Còn tôi thì sao đây? Chưa khi nào tôi đi tìm câu trả lời này cho mình. Bóng chiều vàng rực rỡ đang loang trên mặt sông trước nhà.

- Ông cụ nhà em áy náy vì chuyện hai chúng mình chẳng có duyên. - Cô ấy thay đổi cách xưng hô.

- Các cụ cổ hủ quá bây giờ có phải cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa đâu. Chú tôi đón tôi về là có ý định tìm vợ cho tôi. Cả linh hồn và thể xác tôi có còn lành lặn nữa đâu mà ai cần. Thế các cháu không về quê với mẹ à?

- Chúng em lấy nhau hai chục năm mà chưa có con. Anh có biết vì sao không? Chồng em là tiến sĩ sản khoa. Kết luận chuyên môn hoàn toàn bình thường thậm chí có anh bạn giáo sư còn đùa hai chúng em chỉ cần quyệt qua bên ngoài cũng có thể sản sinh ra hàng chục đứa. Nhưng anh bạn giáo sư đầu ngành về sản khoa ấy lại không được biết câu chuyện. Đêm tân hôn em hỏi chồng rằng sờ mó nhiều phụ nữ rồi bây giờ sờ của vợ có thấy gì khác. Anh ấy trả lời của đàn bà như nhau cả thôi quan trọng gì.

Giọng của cô ấy thản nhiên nhưng dồn dập. Dường như sự có mặt của tôi chính là điều cô ấy đã chờ đợi để trút nỗi lòng. Tôi đưa bàn tay còn lại nắm bàn tay cô ấy thay cho lời an ủi. Tay cô ấy run run trong tay tôi. Bóng tối từ trong các xó xỉnh oà ra ôm chùm lên cái bóng gầy guộc mảnh mai như chiếc lá khô của cô ấy.

Trăng rằm đã lên khỏi rặng bạch đàn. Hai chúng tôi ngồi lặng ngắm nhìn những chiếc lá khô rời cành vẽ những hình rích rắc trên nền xanh như ngọc bích của ánh trăng xổ tràn xuống sân. Tôi vòng tay kéo cô ấy vào ngực mình ghì chặt.

- Đừng anh em đã có chồng!

Cô ấy tìm cách chuồi ra khỏi một nửa vòng tay của tôi. Làm sao tôi có thể giữ cô ấy lại được đây?! Đừng lo với chiếc lá khô thì giữ lại trong một bàn tay có khó gì. Cơ thể cô ấy cựa quậy nói với tôi điều đó. Ước gì tôi lại có được hai tay. Một tay lần cởi cúc áo một tay lần tìm cơ thể cô ấy. Và nếu được có một tay nữa tôi sẽ vun lá khô dồn vào dưới lưng cô ấy. Chiếc chân còn lại của tôi đạp mạnh về phía sau dấn lún hai cơ thể vùi sâu xuống đống lá khô. Những chiếc lá bạch đàn cọ vào mặt tôi toả mùi hăng hăng. Có phải cô ấy cố cưỡng lại sức nặng của cơ thể tôi đè xuống. Tôi đâu có kinh nghiệm gì trong chuyện này. Nhưng cô ấy càng cố bao nhiêu thì tôi càng ngập sâu vào đến tận cùng cho tới lúc thấy mình loang chẩy dấp dính như keo.

Những giọt nước mắt lăn xuống miệng cô ấy hớp lấy và uống ừng ực trong tiếng khóc nức nở.

NGUYỄN QUỐC HÙNG

More...

ÔNG PHIỆN

By NGUYỄN QUỐC HÙNG

ÔNG  PHIỆN

Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng

Đã hơn ba mươi năm chưa ai thấy ông Phiện đi làm bằng xe đạp. Từ nhà tới xí nghiệp gần bốn cây số ông bước thủng thẳng như người đi dạo. Không ít lần các đồng nghiệp đi cùng đường mời ông lên xe ông chỉ nhệch miệng cười thay cho lời cám ơn rồi xua tay cho họ đi trước. Ấy vậy mà chưa chắc người kia đã tới xí nghiệp trước bởi họ đã là công nhân bốc vác cảng tránh sao khỏi tụ tập quán xá. Thời gian với ông Phiện luôn chính xác như chiếc máy đo.

Không phải quá túng bấn mà ông không sắm được chiếc xe đạp. Thời xưa nói vậy còn nghe được nay lương khá chiếc xe đạp cũ của Nhật có đáng là bao. Cũng không phải ông không biết đi xe. Có công có việc ông vẫn đi chiếc xe còn mới đồ i - nốc sáng bóng. Chiếc xe ấy dành cho con trai ông đi học đỡ mệt. Ông phân bua: “Đi bộ quen rồi đâu có thể lười chẩy thây như mấy thằng trẻ ranh ở tổ này”. Mấy đứa trẻ lắc đầu: “ Chiụ bố già sống ki bo thế để vợ con nó phá à. Sống phải biết hưởng thụ”. chúng còn dám dạy khôn ông già! Ông nhăn mũi xịt miếng nước bọt qua kẽ răng: “Đời còn dài con ạ!”

Đời còn dài còn nhiều thay đổi. Hơn ba mươi năm trước ông là chàng trai mảnh dẻ cơ bắp đuồn đuỗn ẩn mãi đâu dưới lớp da đen xạm nhưng không lười và ngang ngạnh như mấy đứa trẻ bây giờ. Công việc bốc vác bấy giờ thực sự là bốc bằng tay vác bằng vai đâu có cơ giới hóa như bây giờ để lấy cớ chây ì. Những bao gạo nặng một tạ tì xiết xuống vai xuống cổ trong sáu tiếng liền khiến cho lớp da đỏ rộp như phải bỏng những cạnh hòm khứa sâu xuống bắp vai thành vết lõm cả ngày không đầy lên được những cuộn giấy nặng ba tạ vần xa hàng trăm mét muốn xé toạc cơ lưng chưa một lần ông than phiền. Nghề nghiệp đã cô đọng hun đúc cơ thể ông những cơ bắp nổi cuộn như sóng đặc biệt là những u chai ở hai vai sau gáy nổi gồ lên như bướu dáng đi ậm ịch khuỳnh khuỳnh như chú gấu. Bọn trẻ đùa nắn nắn những u chai trên người ông với thái độ cợt nhả khiến ông nổi cáu: “Còn đời các con đấy!”. Ông xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Nói vậy thôi đời chúng đâu phải vất vả như đời ông công việc bây giờ nhàn tênh.

Hơn ba mươi năm ông Phiện mài chân trên con đường này hỏi ai quen ai lạ ông chịu. Chiếc áo bảo hộ vắt vai nước da đỏ thâm ông cắm cúi bước không bao giờ có ánh mắt nhìn ngang không bao giờ vô cớ hỏi chuyện người khác nhưng lại hay bẳn gắt như chú mèo già mỗi khi bị người khác nói động đến tự ái. Ông bước đi âm thầm cạnh cái bóng của mình.

-Uống bia đã bố Phiện ơi!

Chúng chỉ mời rơi ông muốn xịt miếng nước bọt qua kẽ răng trước những kẻ mặt đỏ tím lịm như miếng tiết đọng mồm miệng bóng nhẫy thức ăn ngồi ngả ngớn trên ghế. Động tác xịt nước bọt của ông thật điệu nghệ chỉ khẽ nhếch mép một tiếng tạch nhỏ phát ra là lập tức miếng nước bọt được bắn ra khá xa.

-Làm thằng bốc vác không ăn để vợ nó phá à lấy sức đâu mà làm!

Triết lý bần tiện của những kẻ ngồi lê quán xá. Ông đáo mắt về phía kẻ vừa nói. Thằng Tiến “ngoác” khi nãy giả vờ đau bụng về trước để mình ông vật lộn nốt xe hàng. Thế ra hắn ra đây ngồi với mấy tay áo sơ mi trắng làm trên văn phòng miệng dính đầy bọt bia trắng như xà phòng hâng hấc cười ngạo mạn trơ những chiếc răng dài như răng chó đói ra như để đe dọa ông. Bộ mặt mỏng thế mưu mô lắm nghiệp bốc vác hắn chẳng mong. Thây kệ hắn chẳng phải bận tâm ông thấy lợm trong cổ muốn xịt miếng nước bọt nhưng kín vỉa hè là người ngồi là những bàn thức ăn đầy ngộn. Ông cố nén kéo chiếc áo bảo hộ lên lau những dòng mồ hôi chảy dài trên mặt.

-Trông như chú gấu già hôm nào đi làm về cũng thấy ông ấy say uống ở đâu thế? - Mấy đứa chủ quán hỏi khách hàng là những công nhân còn nhễ nhại mồ hôi ngồi oải trên ghế.

-Có mà say tình! Vô phúc lấy phải trẻ ranh đã vậy lại là con điếm không công ăn việc làm nuôi báo cô.

Chúng nó nói để cố tình cho ông nghe thấy. Mặc! Chúng nó đã được như ông à. Cổ họng ông đắng chát muốn đổ một cốc bia mát lạnh vào cổ họng cho dịu nhưng như thế là hủy hoại sức khỏe. Nhìn Tiến “ngoác” thì thấy khi mới vào làm từng múi cơ nổi vồng trên cơ thể thế mà chỉ năm sau da tái thâm sọm đi như mới ốm dậy. Chỉ tại uống nhiều! Không chỉ có Tiến “ngoác” xung quanh ông thấm đẫm hơi men trộn với mùi mồ hôi chua nồng. Chúng muốn nói gì thì nói ông luồn lách bước qua vấp phải chân ghế cứ trên vỉa hè ông đi. Về nhà hẳn có cốc trà đá vợ ông pha sẵn.

Bốn mươi tuổi ông mới lấy được vợ. Nguyên do là tính hay cáu bẳn và ù lì ít quan hệ mọi người kết luận vậy. Ông không nghĩ thế chuyện vợ chồng âu cũng là do duyên số đến hẹn thì về với nhau. Ngày xưa khu tập thể còn hẻo lánh một vài dãy nhà dựng tạm mái giấy dầu vách ngăn bằng bìa bằng cót... bằng bất cứ thứ gì nhặt nhặnh được ngoài cảng cỏ dại mọc ngập lối đi. Qua lại nơi đây thường xuyên là không ít những cô gái đã tàn tạ nhan sắc họ rất khéo trong việc moi từng đồng tiền lẻ trong túi của các anh công nhân xa nhà xa vợ con. Mặc cho mọi người với thú vui ấy của mình ông tránh xa.

Ngày ấy đi làm về vừa bước chân vào cửa Phiện phải chựng lại bởi trong phòng có hai người đàn bà. Người lớn tuổi hơn ở khu tập thể này đã nhẵn mặt đang ngồi chạng chân giữa nhà nhặt sạn trong giá gạo. Người đàn bà còn trẻ lần đầu tiên xuất hiện ở đây ngồi trên giường Phiện đôi mắt sợ sệt nhìn quanh.

-Mới đấy còn làm cao mày gạ được nó mất hẳn cho mày tháng lương! - Mấy đồng nghiệp cùng phòng thì thầm vào tai Phiện nét mặt lộ rõ vẻ bực tức.

Chàng trai tân khó chịu nhăn mũi xịt miếng nước bọt qua kẽ răng ra cửa.

Tối ấy người đi làm ca người đi tìm thú vui của mình không ở hội đỏ đen thì cũng ở những người đàn bà lang bạt. Trong phòng chỉ còn Phiện cùng cô gái trẻ vẫn ngồi co ro từ lúc đến ở góc giường. Đêm muộn! Không thấy ai về. Có lẽ mọi người sẽ vùi mình ở đâu đó thâu đêm bởi hôm nay là ngày kì lương. Phiện rụt rè bảo cô gái:

-Cô ngủ giường tôi cho yên giường khác nhỡ đêm hôm có người về không có chỗ nằm.

Nói xong Phiện trải chiếu ngủ ngoài hè. Trời mát mẻ dễ chịu nhưng không sao ngủ được hết trong màn lại chui ra ngoài chỉ có một mình đối mặt với thinh không tĩnh lặng hình ảnh cô gái cứ hiện lên trước mắt Phiện tồi tội đôi mắt hoảng hốt mỗi khi có người đến gần khiến Phiện động lòng thương. Cô gái có khuôn mặt vuông khổ hạnh nhưng sống mũi thẳng cái miệng nhỏ xinh đỏ hồng lại khiến cô dịu dàng xinh xắn. Nếu hồi chiều cô ta huyên thuyên như mọi người đàn bà vẫn qua đây thì Phiện đã dứt khoát như mọi khi hoặc Phiện sẽ đuổi đi nếu gặp đứa lì lợm Phiện sẽ đi nơi khác ngủ. Đằng này cô ấy cứ yên lặng đến bữa ăn cũng không dám ngồi vào mâm.

Trong phòng bật lên tiếng khóc rấm rứt của cô gái. Phiện rụt rè đẩy cửa vào bật đèn. Cô gái vẫn ngồi nguyên vị trí từ lúc đến bó gối ở góc giường gương mặt đầy nước mắt.

-Cô sao thế?

Có người hỏi cô gái khóc to hơn tiếng khóc đầy tủi cực. Trời xui đất khiến thế nào một người nhát như Phiện lại dám ngồi xuống cạnh cô gái giữa đêm hôm. Cô kể cô đã có chồng chồng cô mải mê với công việc đào vàng thành thử lấy nhau đã ba năm mà gần chồng chỉ tính được theo ngày cho nên chưa con cái gì. Làm ăn thua lỗ anh chồng phải nợ lãi về quê bán nhà đánh vợ trọng thương rồi bỏ đi đâu không biết. Ra viện cô không biết phải về đâu nhà thì không còn bố mẹ đẻ không còn ai. Nghe theo lời mách bảo của người đàn bà hư hỏng đến thành phố này tìm kế sinh nhai. Ai ngờ lại là công việc này. Có lúc cô đã nghĩ tới việc phải nhắm mắt đưa chân để mà sống.

Lần đầu tiên Phiện được tâm sự với người khác giới thâu đêm để rồi sáng sau xin nghỉ ca làm bỏ hết vốn liếng mua nguyên vật liệu san đám đất bỏ hoang đầu hồi xây nên tổ ấm đầu tiên ở khu tập thể này.

Chuyện nhà cửa chật chội khiến hai vợ chồng ông day dứt mỗi khi nhìn đứa con trai ngày càng phổng phao. Phải có nơi ăn chốn ở cho tương lai của nó. Nghĩ lại thấy tiếc ngày xưa đất hoang mênh mông quây lấy khoảnh thật rộng không xây nên được nay bán đi cũng thừa tiền mua được miếng đất rộng rãi ven thành đến khi nghỉ hưu hai vợ chồng chăm chút mảnh vườn con lợn con gà cũng đủ tiêu. Nay sống chen chúc xây lấn sang nhau một phân là lập tức nói với nhau bằng vũ khĩ mạnh. Bàn tính mãi hai người không thống nhất được quan điểm. Ông muốn bán nhà ra vùng ven sống không được đám đất như mong ước nhưng cũng sẽ được rộng rãi thoáng mát cũng có chỗ dành riêng cho con học hành. Bà do dự nay bệnh tật công việc cuốc xới không làm nổi nhà có chật nhưng ở vị trí mặt đường bà sẽ quanh quẩn với hàng nước tuy chẳng nhiều nhặn gì nhưng cũng thêm được vào cùng đồng lương của chồng.

Gần một tháng chưa có hạt mưa nào nóng đến nhược người. Ông ngửa cổ uống một hơi dài cốc trà đá uống đến lạnh tê cuống họng trong cổ đọng lại rin rít của thứ trà ngon thấy sảng khoái. Ông lau những giọt mồ hôi lăn dài trên mặt nói với vợ:

-Bà có thấy mấy hôm nay nhà mình khổ vì trời nóng không. Bệnh của bà phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mới khỏe được. Mà bán thêm cái hàng nước ấy bà kiếm ngày được bao nhiêu lại sinh đau yếu thêm tiền thuốc cũng không đủ.

Bà vỗ nhẹ lên ngực cho dễ chịu nói dằn dỗi trong khóe mắt dân dấn nước:

-Biết vậy! Thì bây giờ tôi theo ý ông. Thằng Tiến “ngoác” mua nhà bên này xong rồi muốn mua luôn nhà mình để tiện kinh doanh trả giá hơn bên ấy ý ông thế nào?

-Mai kia ông về hưu nhàn rỗi có đám đất làm thêm thế cũng thuận.

-Bà nói phải cái nghề của tôi bây giờ không động chân động tay là suy sụp nhanh lắm.

-Có tay gì ở phòng tổ chức khi sáng ngồi uống nước có nói chuyện đưa ông về tổ nấu nước hay vệ sinh gì đấy chờ ngày về hưu...

-Thế thì chết tôi rồi! Về đấy lương được bao nhiêu... Tôi phải lên phòng tổ chức hỏi xem sao. - Nói vậy nhưng ông bỗng dừng lời đắn đo: - Mà đời tôi đã biết phòng tổ chức rộng hẹp thế nào đâu giờ lên biết ăn nói thế nào.

Bà biết chồng buồn nên tránh ánh mắt nhìn của ông.

Được chuyển đến nơi ở mới rộng rãi có khoảnh đất nho nhỏ sau nhà đúng như mơ ước bấy lau nay lẽ ra ông phải mừng nhưng nỗi phấp phỏng chờ quyết định của phòng tổ chức khiến niềm vui không được trọn vẹn. Mấy lần bước chân tới khu văn phòng muốn rẽ vào phòng tổ chức nhưng lại quay ra làm vậy khác nào cầu cạnh người ta. Tiến “ngoác” hứa hỏi hộ cũng chẳng thấy trả lời mua được nhà mới nghỉ liền cả tuần chưa thấy đi làm. Vợ con ông được ở nhà mới thật vui. Bà ấy bận rộn cả ngày lo quét dọn trước sau cho sặch sẽ tỉa lại hàng rào hoa giấy cho bớt rườm rà. Mỗi khi ông giục bà nghỉ tay lại thấy nét mặt bà trở nên đăm chiêu. Bà ca cẩm giọng nói vướng nghẹn nơi cổ:

-Chẳng lẽ về già ông lại phải nuôi báo cô tôi. Lương chẳng được là bao.

Ông càng thêm sốt ruột bước chân bước chân thêm phần vội vã hơn miết trên mặt đường.

Ông Mạnh nhận quyết định nghỉ hưu thấy sung sướng cười nói bả lả suốt ca làm. Sau vài năm nữa ông thèm có được tâm trạng như vậy. Ông biết sức mình còn khỏe lắm đến khi bằng tuổi ông Mạnh ông còn dư sức hơn nhiều chuyển về tổ vệ sinh khác nào bị cùm chân cùm tay lại còn cùm thêm cả chi tiêu hàng ngày của gia đình.

Ông Mạnh có bữa chia tay với tổ. Lần đầu tiên ông tụ tập quán xá. Thực lòng ông không thích lại thêm nỗi buồn xong ca làm muốn về ngay nhưng làm với nhau mấy chục năm thế sao được từ chối không đành. Ông chọn chiếc ghế trong cùng chậm rãi nhấp từng ngụm bia mát lạnh.

-Lần đầu tiên được tiếp bố già bố phải uống thật say để con lấy may.

Cô chủ quán hơ hớ cười đặt những cốc bia sủi đầy bọt trắng xuống trước mặt ông cổ áo để quá trễ khoe bộ ngực trắng hồng. Cô ta quá đỏng đảnh ông muốn xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Lượng bia trôi vào dạ dầy của mọi người không có định lượng men bia khiến cảm giác âm thanh mất nhạy cảm ai cũng phải cố gào thật to như sợ người nghe không hiểu ý mình. Bọn trẻ như cuồng hãnh diện khoe số lượng cốc đã cạn. Bẩy giờ tối không ai muốn tàn cuộc.

-Xin chào cả tổ! Cáo lỗi đến muộn vì có chút việc bận. Bác Mạnh xin chúc mừng bác hạ cánh an toàn!

Tiến “ngoác” hăm hở bước vào quán áo trắng giắt cốt đúng tác phong của dân văn phòng. Cô bạn gái đứng chờ ngoài đường.

-Em ơi chê bọn anh hôi hay sao mà không dám vào thế!

Những khuôn mặt đỏ ậng ngửa lên cười sau câu nói đùa với bạn gái Tiến “ngoác”.

-Im ngay! Biết con ai không mà trêu vào! Muốn mất việc không!

Kẻ trêu bậy chỉ cần nói đến thế là hiểu. Những tiếng cười im bặt. Tiến “ngoác” hãnh diện giới thiệu:

-Đấy là người yêu cháu. Nhân đây tôi cũng xin thông báo tôi đã có quyết định được điều về phòng tổ chức sẽ có buổi chia tay vui hơn thế này mọi người nhớ mồng sáu này đừng ai quên đấy!

Không còn cơ hội nào tốt hơn để nhờ ông kéo Tiến “ngoác” lại bàn mình:

-Này mai hỏi hộ xem tại sao tao lại phải về tổ vệ sinh!

Tiến “ngoác” ngửa cổ lên cười hầng hậc khoái trá:

-Làm gì có chuyện đó bố già ơi! Làm bốc vác còn có đồng ra đồng vào bố còn có điều kiện chăm sóc mẹ về tổ vệ sinh lương thấp bố phải tính cho nên có tung hỏa mù thế thì bố mới bán nhà cho con. Con đang xây lại chắc chắn không lụp xụp một túp lều tranh hai trái tim vàng như đời bố.

Ông giận tím mặt đứng dậy bỏ về bước chân lảo đảo bước qua những dãy ghế.

-Hôm nay mới thấy bố Phiện say thế này về nhà vợ giận không cho lên giường thì khổ. - Tiếng cô chủ quán lảnh lót đuổi theo sau.

Qua cửa cô bạn gái của Tiến “ngoác” chăm chắm nhìn vào cơ thể ông. Không biết cô ta thán phục ở tuổi ông nước da còn đỏ au sức vóc vạm vỡ hay đánh giá về tính cáu bẳn thể hiện trên nét mặt và bước đi chệnh choạng của ông già say. Đời còn dài con ạ! Cố lo cho đời thằng Tiến “ngoác” được như ông. Ý nghĩ hãnh diện khiến cho cơn cáu giận qua đi ông thấy ân hận về hành động bỏ về của mình. Lẽ ra ông phải ngồi lại với ông Mạnh chả gì hai người đã làm với nhau hơn ba chục năm. Và vợ ông cũng hẳn sẽ rất vui khi được biết ông vẫn là anh bốc vác. Ông luồn lách bước qua vấp phải chân ghế va vào người ngồi uống bia nhưng cứ trên hè đường ông đi. Bước chân lật khật của người say.

N.Q. H.

More...

NGƯỜI GẶP VẬN MAY

By NGUYỄN QUỐC HÙNG

NGƯỜI GẶP VẬN MAY

Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng

-Cái cân làng xuống! Xuống nữa!

-Chín cái chẵn rồi chẳng nhẽ... đánh lẻ.

-Bán chẵn!

-Mở bát!

-Chẵn! Mười cái chẵn! Cờ bạc như bịp!

Gần hai chục con bạc sát phạt nhau. Gần hai chục con bạc “cò con” tiền bạc là những đồng lương còm. Chẳng ai xa lạ công nhân cùng tổ với nhau cả. Tất cả xúm quanh cái đĩa nhỏ trên úp cái chén và bên trong là bốn mảnh vỏ hạt dưa. Đang trong giờ nghỉ trưa. Trời nóng quá. Cái nắng nung chảy nhựa trên đường sắt thép tưởng chừng cũng phải oằn lại hầm hập nóng. Gần hai mươi con người tự nguyện giam mình trong căn phòng mười năm mét vuông cửa đóng kín vì sợ bảo vệ quạt không dám bật vì bay tiền. Người vòng trong thì ngồi xổm nhấp nhổm kẻ vòng ngoài thì cúi lom khom cắm đầu vào. Mồ hôi người đứng trên nhỏ giọt xuống người ngồi dưới mồ hôi người ngồi dưới nhỏ giọt xuống những tờ giấy bạc nhàu nát. Cả đàn bà cũng tham gia tóc bết mồ hôi. Đàn ông thì trần trùng trục người gầy khô da sạm nắng. Tất cả đều dán mắt vào vận may nằm bên trong cái chén con con. Tất cả đều muốn thành tiên tri để đoán được những mảnh vỏ hạt dưa kia úp theo chiều nào. Những mảnh vỏ hạt dưa đã được thổi linh hồn vào!

Còn tôi cái nóng trong gian phòng đang dần hút hết sinh khí trong người.

Tôi năm nay ba mươi lăm tuổi chưa vợ. Không một người con gái nào dám đặt số phận mình vào gia cảnh tôi. Gia đình tôi sống trong gian hầm của toà nhà Tây thế mà vẫn bị dột mẹ thì già lại có cô em gái dở người. Không biết tôi có duyên với cờ bạc hay không chưa một lần dám thử xem đỏ hay đen thậm chí chưa lần nào đánh bài cho vui. Tôi tìm lời giải thích xem người ta máu mê bài bạc là do nguyên nhân nào. Chẳng lẽ là thú vui để giải buồn trong những lúc nghỉ ngơi? Nếu bị thua sẽ còn buồn nhiều hơn. Hay là trong máu của họ có chất gây nghiện cờ bạc như thông tin trên một tờ báo đã đưa? Tôi không thể kiểm chứng được. Phiêu lưu. Tội lỗi. Họ tin vào sự may rủi. Nếu gặp may thắng bạc thì phải khao phải rủ nhau đi ăn uống cũng hết. Chẳng ai nên người về cờ bạc cả. Tôi ngẫm cái câu: “của thiên trả địa” trong những trường hợp ở tổ tôi thấy đúng. Tôi không dám thả công sức của mình vào cuộc may rủi này còn nhiều việc khác phải lo.

Không rượu không trà không cờ bạc làm tốt trách nhiệm của mình tôi tròn trĩnh như một quả bóng. Ở phân xưởng này bọn họ gọi tôi là quan hoạn.

Mồ hôi trên người tôi chảy thành dòng ướt đẫm cả cạp quần. Nóng quá! Căn phòng nghỉ đã nhỏ bé mái tôn sắt tường quây cũng bằng sắt đến cái ghế ngồi cũng bằng sắt khác nào cho thêm củi vào bếp lò trời. Tôi biết đi đâu để tránh cái nóng lúc này được đây. Giờ nghỉ trưa về nhà thì quá xa dưới nhà xưởng tuy bằng sắt có thoáng hơn nhưng bừa bộn dầu mỡ không có chỗ ngả lưng. Quanh phân xưởng duy nhất có một bóng cây nhưng chẳng lẽ lại lăn ra đất. Tôi phải chui vào cái “hoả lò” này để mặc cho cái nóng hành hạ. Tôi thầm nhủ rồi hôm nào phải mua cái võng mắc lên chỗ cái cây để nghỉ ngơi cho khoẻ.

Đầu óc tôi căng ra như có lửa đốt trong đó hơi thở nặng nhọc. Tôi cố tạo cho mình ảo giác để đánh lừa cái nóng bằng cách cố tình nghĩ rằng bây giờ đang là mùa đông trên biên giới phía Bắc nơi tôi đã là người lính giữ chốt từng phải đắp ba cái chăn chấn thủ mặc áo bông mũ bông mà vẫn còn thấy rét. Tiếng người cầm cái bạc cũng khô lạnh đều đều ma quái như ngọn gió mùa đông bắc: “Cái cân làng xuống nữa!”. Bọn họ đâu có thấy nóng như tôi.

Cảm giác có một luồng khí lạnh từ trong xương tuỷ lan toả ra ngoài khiến tôi rùng mình. Lên cơn sốt rét rồi kinh nghiệm của người đã từng trải qua nhiều trận sốt rét rừng mách bảo tôi. Một bên mông lại bắt đầu buốt nhói. Cái mảnh pháo bằng hạt ngô còn nằm lại trong mông bên phải nay lại cựa quậy. Tôi muốn ngả lưng cho đỡ mệt mỏi nhức nhối nhưng chẳng còn chỗ nào có thể đám cờ bạc đã chiếm hết. Tôi cố ghé nhờ bên mông lành lặn lên đầu ghế.

Cái mảnh pháo cỏn con nằm lại trong cơ thể là điều không may cuối cùng trong quãng đời người lính giữ chốt của tôi. Lần thứ ba tôi cùng đại đội hành quân lên thay chốt. Lính tráng chúng tôi tư trang gọn nhẹ ba lô rỗng tuếch đến cái áo mưa cũng chẳng còn. Chỉ có những anh liên lạc cho sĩ quan là vất vả phải mang vác cho cấp trên nhiều quá. Chính thằng liên lạc đại đội gây nên hậu quả cho tôi. Cái phích trên lưng nó cứ lấp la lấp loá trong nắng chiều làm mục tiêu cho pháo địch giã giò. Chúng tôi nằm bẹp xuống đất đá thi nhau trùm lên người. Địch không hề tiếc đạn khi phát hiện trong đội hình có sĩ quan. Cái phích lăn lóc giữa đường mặc cho đất đá cứ tung lên nó vẫn ngang nhiên phản chiếu nắng chiều. Tôi nằm cách cái phích gần chục mét phán đoán ý đồ của pháo địch muốn dập tắt cái ánh sáng kia. Đợi cho một đợt pháo vừa ngớt tôi cởi áo lao lên trùm vào cái phích. Một loạt pháo tiếp theo dội xuống. Rủi thay mông của tôi nằm đúng vào mô đất cao để cho một loạt mảnh văng vào. Pháo địch thôi bắn khi không còn thấy mục tiêu. Tôi phải nằm điều trị tại trạm quân y ba tháng để lấy những mảnh pháo ra. Chỉ bị ở phần mềm bác sĩ lấy ra được ba mảnh còn một mảnh con con không lấy ra được. Phải mổ dọc mông đến ba mươi phân nhưng mảnh pháo cứ lẩn sang vị trí khác không khớp với phim chụp. Bác sĩ khâu vết mổ lại cho biết rồi sau này nó sẽ tự đùn ra.

Có thằng nào đó tôi chẳng nhận ra mua được tiếng bạc to sướng qua nhao người vào vơ tiền chân đạp cả vào đầu tôi đau điếng. Tôi không nói gì chỉ gạt chân nó ra. Có lẽ bọn người đang đam mê bài bạc kia thích tôi vì tính đó sẵn sàng bỏ qua sai sót của người khác nếu chỉ là vô tình. Tôi biết con người ai cũng ích kỷ cá nhân nhất là trong thời buổi khó khăn này cho nên không bao giờ tôi tranh chấp đụng chạm đến quyền lợi riêng tư của ai. Thậm chí tôi còn thường xuyên giúp đỡ trong công việc đối với mọi người một cách vô tư và thông minh. Phân xưởng của chúng tôi có hơn một trăm người thì duy nhất có mình tôi trải qua chiến trận. Những câu chuyện về chiến tranh của tôi là đề tài hấp dẫn phiêu lưu đối với mọi người vào những ngày cuối kì lương. Có những cô gái trẻ đam mê với bài bạc với tiểu thuyết tình ái khi nghe chuyện chiến tranh chuyện đời sống của người dân tộc chuyện chợ tình cũng say sưa không kém gì khi ngồi vào chiếu bạc. Họ thương hại tôi thực lòng. Nhưng sự thương hại và tình yêu là gianh giới được xác định rõ ràng trong ý nghĩ của các cô gái. Tôi cũng giữ đúng khoảng cách giữa thương hại và tình yêu ấy chưa một lần nào thử nhích lại gần. Cũng bởi tôi mặc cảm với thân phận của tôi.

Còn bây giờ chỉ vô tình thôi đám người cờ bạc trong đó có cả các cô gái thực sự thương hại tôi đang đẩy dần tôi ra khỏi ghế. Tôi cố ghé người đang đau ê ẩm dựa vào một thân hình gầy còm nhớp nháp mồ hôi của kẻ ngồi trên cho đỡ mệt. Thỉnh thoảng đứa nào lại vẩy mồ hôi bắn cả vào người tôi. Giọt mồ hôi lầy nhầy lạnh buốt khiến tôi rùng mình.

Bỗng nhiên cánh cửa phòng bị giật một cách thô bạo tung hết tất cả các chốt bên trong. Đám cờ bạc giật mình tất cả các cái đầu đều đồng loạt quay ra phía cửa ánh mắt sững sờ chưa hiểu nguyên nhân vì sao. Năm nhân viên bảo vệ bước nhanh vào đẩy vẹt đám người trần trục nhớp nháp mồ hôi ra rồi vơ lấy vật chứng. Các con bạc nhận ra mối nguy hiểm thì đã muộn. Tôi để ý thấy mấy người lỉnh ra ngoài cửa dễ dàng còn lại đều bị nhân viên bảo vệ đứng chặn lại. Không có tội gì chẳng phải sợ ai cả cái ghế lúc này không còn ai ngồi tôi nằm xoài xuống cho đỡ mỏi mệt. Ý nghĩ trong đầu tôi bị tê dại đi rồi lúc sau thiêm thiếp trong tình trạng cơ thể ê ẩm đau một bên mông vẫn còn nhức nhối.

Không biết tôi thiếp đi bao lâu thì bỗng dưng bị dựng ngược dậy bởi một nhân viên bảo vệ nắm tóc tôi giật mạnh giống như cái giật cửa thô bạo khi nãy của anh ta. Tôi bị tê dại hết cả mảng da đầu. Không kiềm chế nổi tôi vung tay đấm thẳng vào mặt anh ta không hề nghĩ tới hậu quả sẽ ra sao. Mấy nhân viên bảo vệ đứng xung quanh lao vào tôi để bênh người của họ. Tôi không thể phân biệt được họ đã làm thế nào với tôi bởi sau đó tôi không còn đủ tỉnh táo để nhận biết sự việc. Đến khi cái nắng gay gắt giữa trưa trùm lên người tôi mới nhận ra cánh tay phải đang bị vặn ngược ra phía sau đau buốt bả vai. Tôi không chịu đựng nổi khuỵ xuống. Họ kéo tôi đứng dậy siết chặt hơn cánh tay tôi rồi dẫn đi. Tôi nhận ra Hưng còm cầm thanh sắt đứng giữa đường chặn tất cả lại:

-Bỏ anh ấy ra anh ấy không có tội gì cả!

-Bọn cờ bạc chúng mày còn thích gây chuyện hả! Lên mà chọc bố mày ngồi trên phòng giám đốc kia kìa!

Nhân viên đẩy Hưng còm dạt ra lại tiếp tục lôi tôi đi.

-Đừng có động chạm đến bố tao. Bỏ tay ra để anh ấy đi tử tế!

Mấy nhân viên bảo vệ một phần cũng thấy cái sai một phần phải lép vế trước thằng con giám đốc ngỗ ngược nên buông tôi ra. Tôi lảo đảo gần ngã do mất thăng bằng nhưng rồi cố gượng được bằng những bước đi chập chững khó nhọc. Thấy vậy mấy thanh niên xúm vào đỡ tôi. Hưng còm ghé lưng bắt tôi bám vào để nó cõng. Chắc là chúng biết khi bị sốt rét tôi sẽ mệt mỏi thế nào. Theo sau chúng tôi là đoàn người của phân xưởng. Không biết họ đi theo tôi làm nhân chứng bảo vệ tôi hay vì hiếu kỳ.

Nằm trên lưng Hưng tôi nhận thấy hơi thở của nó gấp gáp. Hưng bước đi không còn vững. Tôi nặng hơn nó đến mười lăm cân. Đã một lần tôi được nghe hơi thở thế này suốt đời không thể nào quên được.

...Trận sốt rét rừng hành hạ suốt một tuần liền khiến sức lực của tôi kiệt quệ. Chiều hôm đó nhiệt độ cơ thể tôi lên tới bốn mốt độ cần phải đi cấp cứu ngay. Từ điểm chốt của chúng tôi xuống trạm quân y trung đoàn xa gần chục cây số. Bốn chiến sĩ trong đơn vị võng tôi đi. Được chừng non đường thì bỗng nhiên chiếc võng bị rách xoạc khiến tôi đập người xuống đá đau điếng. Tôi yếu quá không thể tự ngồi dậy nổi mọi người buộc túm võng lại đặt tôi lên tiếp tục khiêng. Vừa nhấc tôi lên đòn khênh bị gãy đôi.

-Điềm xấu đây! – Mọi người thì thào với nhau. Tôi biết họ ám chỉ tôi.

Không có dao để chặt cây làm đòn khênh mọi người phải thay nhau cõng tôi đi tiếp. Bước chân của mọi người muốn quỵ xuống bởi đường dốc lại mang tôi trên lưng hơi thở dồn dập nhiều khi nghẹn nấc lên. Tôi thương anh em quá đòi xuống tự đi. Nhưng dù có hai người xốc nách hai bên tôi cũng không thể đứng vững đôi chân mềm nhũn các cơ bắp không còn khả năng hoạt động. Anh em phải cõng tôi đi tiếp.

Một loạt pháo lao tới tiếng rít rùng rợn. Chúng tôi lăn xuống vệ đường. Khi pháo thôi bắn tôi cố chống tay ngồi dậy. Thằng Đạo đã hy sinh cạnh tôi người nó đẫm máu. Thằng Trường ôm đùi thằng Phượng thằng Cư đang băng lại cho nó....

Trong phòng phó giám đốc nội chính tôi đã tỉnh táo lại hẳn sau mấy ngụm nước lạnh. Phó giám đốc Doanh nhìn tôi như thể nhìn một vật lạ chậm rãi nói:

-Ông mà cũng cờ bạc cơ à? Còn chống lại bảo vệ nữa chứ tôi hơi ngạc nhiên đấy!

-Sao lại gán cho tôi lắm tội thế. Thế cái tội để cho công nhân tự do cờ bạc để cho bảo vệ có thói hách dịch là do ai.

Tôi xưng hô ngang hàng phải lứa với Doanh bởi trước đây học cùng khoá và lúc này chỉ có hai người trong phòng.

-Tội chứng quá rõ ràng ông còn cãi gì nữa nào!

Doanh đứng bật dậy to tiếng mặt đỏ dựng. Có lẽ anh ta không chờ đợi câu trả lời như vậy của tôi.

Tôi thấy mình bị tự ái bởi thái độ trịch thượng của Doanh nói mỉa lại:

-Liệu ông có ép tội tôi như ngày xưa ông làm với thằng Toàn không đấy?

Doanh nhếch miệng cười tiếng cười giật cục rất hợp với khuôn mặt mỏng và gãy. Anh ta đi đi lại lại trong phòng tỏ vẻ bề trên dáng đi cố tạo vẻ nghiêm nghị bằng cách ưỡn ngực trịnh trọng nhưng không giấu được mỗi bước chân khi bước đi nhấp nhổm như thăm dò xem đất nơi ấy có bị lún hay không.

Tôi nhắc lại vụ lật đổ lớp trưởng Toàn vì đến nay chỉ có tôi và Doanh biết. Hồi ấy tôi và Doanh học cùng một khoá trong trường dạy nghề. Toàn là lớp trưởng còn Doanh là lớp phó. Quy định của trường là lớp trưởng không phải tham gia một số kỳ thi để bù lại cho công tác chung của lớp. Một dịp lớp chúng tôi được nhà máy tổ chức xuống lao động thực tế dưới các phân xưởng. Sau khi kết thúc đợt lao động các phân xưởng trích một khoản tiền nhỏ trả công cho chúng tôi. Không ai quan tâm mình được bao nhiêu tiền bởi chúng tôi còn trẻ chưa phải lo toan tới thu nhập hàng ngày. Còn Doanh thì biết rất rõ. Sau khi phát tiền cho cả lớp xong Doanh gọi Toàn và tôi ra chỗ kín đáo gặp riêng. Anh ta đưa ra những chứng cứ buộc tội Toàn bớt xén tiền của anh em mặc dù số tiền đó chỉ đủ thuốc nước lặt vặt. Toàn lý giải đó là đã biếu lại cho công nhân phân xưởng ít chè thuốc để cám ơn họ đã giúp đỡ trong thời gian lao động nhưng quên chưa nói với lớp. Doanh bắt Toàn phải đi xin xác nhận của những người đã nhận số tiền đó. Toàn không đồng ý bởi làm thế mất mặt người nhận. Doanh kéo tôi vào cuộc lập biên bản với nội dung Toàn bớt xén tiền công của lớp. Khi ấy tôi đã quá khờ dại vào hùa với Doanh. Biên bản được gửi lên nhà trường. Cả lớp làm bản kiến nghị có đầy đủ chữ kí trừ tôi và Doang gửi lên nhà trường xin cho Toàn không bị đuổi học. Bản kiến nghị ấy bị Doanh ỉm đi. Mấy hôm sau Doanh lại đưa bản kiến nghị ấy cho tôi để gửi lên nhà trường. Nhưng đã quá muộn Toàn vẫn bị đuổi học. Sau này tôi mới nhận ra Doanh muốn đổ trách nhiệm cho tôi. Doanh nghiễm nhiên thay lớp trưởng và không phải tham gia một số kỳ thi cùng lớp...

Doanh ngồi xuống cạnh vỗ vai tôi tạo vẻ thân tình. Không biết anh ta suy tính điều gì. Vừa khi ấy quản đốc phân xưởng Cương cũng là bạn học cùng khoá sầm sập bước vào. Chưa để cho Cương lên tiếng Doanh đã gắt gỏng:

-Này ông nhận lại công nhân của ông đi cả phân xưởng đang phản đối tôi ngoài kia. Ông ấy có dính dáng đến cờ bạc đâu mà ông cũng phải biết tận dụng một người thợ giỏi một người có đạo đức tốt cho phân xưởng chứ!

Cương đỏ mặt giận giữ trút hết nỗi bực dọc lên tôi:

-Tôi biết anh ta là thợ giỏi là người có đạo đức nhưng bây giờ tôi không muốn nhận! Giỏi nhưng không biết phát huy cái giỏi chỉ kể chuyện đánh nhau là không ai bằng!

Tôi không ngạc nhiên về những câu xỉ vả của Cương với tôi. Cương lại sầm sập đi ra. Doanh đổi giọng nhẹ nhàng với tôi:

-Một con chó được chủ cưng chiều. Nó có nể nang gì bạn bè đâu. Gậy của nó cứng lắm cho nên vênh vác. Không cùng hội cờ bạc với nó phải không? Ông dại lắm thừa cơ hội để tiến thân thành tích chiến đấu có ai sánh kịp sao không biết tận dụng?

-Chính ông mới chậm hiểu thời cuộc bây giờ làm gì còn có chuyện đặt thành tích của người khác lên bàn để cân nhắc!

Doanh lớn tiếng cười mỉa mai sự kém cỏi của tôi. Doanh bảo tôi về làm cuối giờ lên gặp lại.

Cuối giờ chiều tôi lên gặp Doanh.

- Ngồi xuống đây tôi gọi mấy tay bảo vệ lên đánh bài cho vui.

- Đánh đùa hay đánh tiền đấy? Tôi làm gì có tiền để chơi.

- Cờ bạc không có tiền chán bỏ mẹ cầm lấy tiền của tôi chơi.

Tôi ngạc nhiên:

- Ông là người kí quyết định ngăn cấm cờ bạc lại còn thế thì nói được ai!

-Đánh bạc trong giờ sản xuất thì cấm ngoài ra thoải mái đi. Không hiểu sao cứ lúc có chuyện buồn phiền tôi lại ham muốn được cầm quân bài. Nó làm cho tôi khuây khoả đi rất nhiều. Cuộc đời cứ trôi đi bình bình như ông thì buồn lắm. Hãy đặt mình vào chiếu bạc đi ông sẽ có những phút lo lắng đến cháy lòng nhưng rồi có những lúc sẽ được hưởng niềm vui đến tột cùng. Hãy tính toán cho từng bước đi của mình thà nằm xuống còn hơn cuộc đời chẳng có nghĩa lý gì.

-Có phải vợ ông ngoại tình với chính người đã đưa ông lên địa vị này ông chán rủ tôi đánh bạc là vậy tôi không thích nước bài này của ông!

Doanh thở dài:

-Thôi không cờ bạc nữa ngồi nói chuyện với nhau một lúc tôi chán về nhà lắm rồi. Cái giá phải trả của tôi là thế. Tôi chấp nhận nhưng cũng đau lòng lắm. Tôi đã dâng vợ cho nó để rồi chúng nó công khai ôm ấp về nhà còn xỉ vả tôi là đê tiện. Nhục lắm! Thôi đành vậy mà tôi đâu có thực sự yêu cô ta. Ông có biết tình yêu của tôi dành cho ai không? Cho Tâm! Người mà tôi với ông thầm yêu từ thuở học sinh ấy. Cô ấy đẹp lắm đôi mắt tròn đen sâu thẳm chứa đựng tình cảm mãnh liệt. Nếu ông không phải đi bộ đội chắc đã giành được cô ta. Sao ông dại thế viết thư về từ chối tình cảm của cô ấy. Hãy giúp tôi đi ông bây giờ vẫn là trai tân thiếu gì những em trẻ đẹp còn cô ấy goá chồng ba năm nay rồi không xứng với ông. Chỉ cần ông khuyên cô ấy từ bỏ cái phân xưởng nóng bức ấy và công việc nặng nhọc lên đây làm việc tôi sẽ giúp cô ấy.   

-Tưởng rằng mời tôi lên là tình cảm bạn bè chân thành thế ra đều nằm trong sự tính toán. Thiếu gì những em trẻ đẹp tình nguyện lên đây mà cứ phải cô ấy. Tôi xin ông hãy buông tha cô ấy ra cô ấy thừa biết ý đồ của ông. - Tôi nổi nóng.

Doanh vẫn điềm nhiên giọng nói xít lại ma giáo:

-Ông ngu lắm gái một con trông mòn con mắt ông chưa vợ chưa biết được cái thú vui của gái một con. Nói vậy thôi tôi muốn cứu cô ấy ra khỏi cái miệng sói của thằng Cương. Cái thằng đồ tể! May cho nó vụ đánh bạc trưa nay không tham gia. Ông với Tâm còn sống với nó ngày nào thì nó sẽ “đì” chết ngày ấy. Ai cho ông giỏi hơn nó. Đừng khoe cái tài hơn người khác. Đời là vậy con người cứ chấp nhặt ganh ghé nhau từng tí một không ai công nhận mình ngu hơn người khác. Ông giúp tôi đi thế nào thằng Cương cũng bộc lộ điểm sai với ông. Này chân quản đốc giành cho ông đấy. Tin tôi đi tôi với ông hiểu nhau quá rõ dễ làm việc.

Với Doanh chẳng có gì để tôi có thể tin tưởng được và tất nhiên câu chuyện giữa hai người Tâm cũng sẽ không bao giờ được biết. Chẳng lẽ tôi lại trở thành tên ma cô hạng nhất hay sao. Còn tình cảm với cô ấy nữa suốt đời chẳng thể nào quên. Tôi không dám nói ra tình cảm của mình với cô ấy cho dù điều ấy lúc này là rất thuận tiện ý tứ của cô ấy vẫn giành cho tôi. Tôi là kẻ nhút nhát chăng? Không phải tôi không muốn cô ấy phải chịu hoàn cảnh khắc khổ của tôi và tôi vẫn còn tôn trọng tình cảm của cô ấy với người chồng quá cố.

Tôi vào phòng làm việc của Cương để báo cho anh ta tôi vẫn được tiếp tục trở về phân xưởng làm việc. Cương tỏ vẻ không được vui chỉ gật đầu rồi sầm sập đi ra đê tôi lại mọt mình trong phòng. Vừa lúc ấy Tâm đi vào. Tôi ngượng ngùng nhìn cô ấy. Tâm đưa cho tôi xem tờ giấy mời:

-Em có giấy mời lên phòng phó giám đốc anh biết có việc gì không?

Tôi nói giấu:

-Anh biết Doanh muốn em giúp thống kê vài việc gì đó.

-Không phải đâu anh em biết anh ấy muốn gì rồi. Theo anh em có nên lên trên ấy làm hay không?

-Em lên đấy sẽ có nhiều điều tiếng không hay nhưng không sao đâu mình thế nào mọi người biết cả. - Tôi nói tin tưởng khiến Tâm yên lòng.

-Vâng em nghe anh. Em mua cho anh cái võng buổi trưa anh ra gốc cây mà nghỉ đỡ nóng bức và tránh được phiền toái.

Tôi trở về bên cỗ máy tiện quen thuộc lòng không khỏi day dứt khi không có Tâm làm việc bên cạnh. Tại sao khi nãy mình không nói được câu nào thật tình cảm với Tâm để rồi không biết đến bao giờ có được dịp gần gũi nữa. Tôi ghen tức với Doanh lo lắng cho từng hành động của Tâm.

Buồn phiền. Mệt mỏi. Nóng bức. Tôi ngủ thiếp trên võng trong giờ nghỉ trưa. Chợp mắt không được bao lâu tôi trở người thấy các bắp thịt bắt đầu nhức mỏi đầu váng vất đau. Cơn sốt rét ập đến đúng như dự đoán tôi nằm co quắp hai bàn chân lạnh buốt cơ thể run lên bần bật. Không gian xung quanh mỏng mảnh và khô ròn. Tôi chỉ muốn nhao ra nắng để đốt nóng cái lạnh bên trong xương tủy đang bò ra. Nếu cứ nằm yên tĩnh thế này chỉ lát nữa cơn sốt rét sẽ qua thôi để rồi ngày mai cũng giờ này sẽ gặp lại kinh nghiệm cho tôi biết thế. Tôi cắn răng chịu đựng để cho cơn sốt hành hạ.

Tôi đâu có được nằm yên có nhân viên bảo vệ gọi tôi lên phòng quản đốc. Rất nhiều người đang chờ tôi đến.

-Anh có biết chuyện gì xảy ra trong phân xưởng không? - Đội trưởng bảo vệ hỏi tôi.

Tôi ngạc nhiên hỏi lại giọng run run:

-Có chuỵên gì thế!

-Đừng giả bộ nữa. Phân xưởng mất hai mươi mét cáp điện ông có biết không? Có người mách chính ông nằm gác cho bọn trộm ném qua tường. Bây giờ lên ông Doanh mà chối!

Mặt tôi xám ngắt môi thâm lại không phải vì sợ mà cơn sốt rét bị sốc thêm. Họ dong tôi đi như dong tội phạm. Mọi người ùa ra nhìn tôi thương hại.

Lần thứ hai tôi bị dong đi hai bên áp tải là những khẩu súng đầy sát khí.

... Khi ấy tôi là khẩu đội trưởng cối tám mươi hai ly phòng ngự trên điểm cao nghìn mốt. Quân dịch tiến lên ngày càng đông quyết tâm chiếm được điểm cao. Lần thứ ba tôi gọi điện cho tiểu đoàn bổ xung quân. Bốn đồng đội nằm bất động xung quanh khẩu pháo còn tôi thì vẫn trơ trơ không mảy may sứt sát. Hai người khác vừa bổ xung lên cũng ngã xuống. Chỉ còn mình tôi xoay xở vừa chuyển đạn vừa lấy tọa độ vừa bắn. Tôi là khẩu đội trưởng có tài cho nên những quả đạn rót rất đúng mục tiêu. Địch không ngừng tiến tôi gọi bổ xung quân. Một quả đạn pháo nổ gần hất tôi văng ra xa lửa táp vào mặt rát rạt. Tôi ngất đi không biết trong bao lâu. Khi tỉnh dậy không gian xung quanh yên ắng như chưa từng có trận đánh nào xảy ra. Không biết trận địa thế nào rồi! Tôi cố lách mình qua khe đá có lẽ bị văng vào khi nãy. Vừa chui ra khỏi người đầu tiên tôi gặp là trung đoàn trưởng. Tôi bị kết tội sợ chết trốn tránh trong khe đá. Ai có thể thanh minh được cho tôi? Sáu chiến sĩ nằm đó không thể nói được đại đội trưởng là người chứng kiến những đường đạn chính xác của tôi tiểu đoàn trưởng là người nhận được yêu cầu tăng quân của tôi tất cả đã hy sinh cả. Tại sao không mảnh đạn nào văng vào tôi để tôi được nằm xuống khi ấy tôi sẽ được ca ngợi sẽ được phong anh hùng. Vì thế cho nên tôi phải chịu đi giữa hai vệ binh áp tải về trung đoàn chịu kỷ luật.

Hai người bảo vệ đẩy tôi vào phòng Doanh như đẩy phạm nhân. Tâm đang viết bên bàn thấy vậy hốt hoảng chạy lại đỡ tôi.

-Sao thế này? Xảy ra chuyện gì nữa đây? Anh bị sốt rét rồi tái thâm mặt mũi lại rồi đây này! Anh nóng quá để em đi gọi y tá.

Tôi ngồi xuống ghế chưa kịp nghe hết người bảo vệ trình bày với Doanh cảm thấy các cơ tay chân và bụng co thắt lại. Tôi xoài người trên ghế cổ tắc nghẹn lại rít lên vì không thở được. Tâm gọi xe cấp cứu. Không biết ai đưa tôi lên xe.

Nhiệt độ cơ thể tôi lên đến bốn hai độ. Mấy người giữ chặt tôi cho khỏi vật vã để bác sĩ tiêm canxi vào cơ thể tôi.

-Đã thấy nóng đít chưa? - Bác sĩ hỏi khi thấy tôi đã tỉnh trở lại.

Tôi gật đầu. Tôi cảm nhận được hơi nóng chuyển dần từ hậu môn lan tỏa khắp cơ thể rồi bốc lên đỉnh đầu. Tôi dễ thở hơn tình trạng co thắt đã giảm bớt nhưng người vẫn chưa hết run. Xung quanh tôi rất đông người. Tiếng Tâm gắt gỏng:

-Tại chúng mày chính chúng mày khiến anh ấy bị thế này. Nhận tội đi đừng để tao tố cáo tao biết cả rồi. Chúng mày hãy thôi ngay cờ bạc thôi ngay đi!

-Được rồi lúc này không phải lúc nói chuyện ấy lo cho anh ấy khỏe hẳn đã.

Yên lặng. Có ai đó nằm đè lên người tôi. Bị sốt rét mà được người khác đè lên mình thấy dễ chịu lắm. Tôi ngủ thiếp đi.

Tôi tỉnh dậy cơ thể rệu rã. Người nằm đè lên tôi là Tâm. Tại sao cô ấy biết được người bị sốt rét được như vậy sẽ dễ chịu nhỉ? Mọi người vẫn đứng xung quanh tôi. Mấy người đưa tay quyệt nước mắt có cả mấy cô gái trẻ hay cờ bạc. Có lẽ họ thương hại cho tình cảnh của tôi. Hạnh phúc cho tôi lắm rồi tôi chỉ cần có thế.

-Mảnh pháo ở mông anh rơi ra rồi. - Tâm vừa khóc vừa nói với tôi.

Một giọt nước mắt rơi xuống môi tôi. Mằn mặn hay ngọt ngào tôi không biết dùng từ nào đây. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được hương vị cơ thể người phụ nữ truyền sang mình.

N.Q.H.

More...

CON THUYỀN VÀNG

By NGUYỄN QUỐC HÙNG

CON  THUYỀN  VÀNG

Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng

Mặt trời sậm đỏ buông lửng sau lưng những chiếc cần trục đứng sắp hàng thong dong trên cầu cảng. Mặt sông Cấm đong đưa đón nhận những tia nắng cuối cùng của ngày để rồi sẽ thổi bùng lên trần gian ánh vàng rực rỡ. Tiếng còi tầu ngân lên hợp âm trầm bổng đưa đẩy nhau loang kín không gian.

Dạo này vào những ngày con nước chiều ông Huy cũng ngóng trông tiếng còi tầu cất lên như tiếng chuông báo giờ ngừng hết mọi việc ngóng nhìn ra phía cửa sông. Con tầu bất ngờ hiện ra như một khối mây khổng lồ lãng đãng lướt trên mái phố xám màu rêu phong trên những hàng cây trải tấm thảm xanh ngút ngát.

Bức tranh siêu thực của tự nhiên! Ước gì có thể đóng khung lại để ông lưu giữ ngắm nhìn suốt cả ngày khỏi phải luyến tiếc khi chiều qua nhanh. Ông mải miết theo dõi từng chuyển động của chiều. Bức tranh nói với ông điều gì? Không thể lý giải nổi.

- Con thuyền vàng đấy ông ạ!

Có tiếng nói trong trẻo cất lên từ phía sau ông quay lại nhìn quanh tìm người. Không có ai. Ông nhìn qua bờ rào bằng những bụi tre tăm sang vườn nhà bên. Bà Huệ ôm một bó hoa huệ trắng ngần đi khuất vào trong nhà một bên hông bị lệch khiến người bà như cây cong đổ xiêu. Chẳng lẽ đó là lời của bà Huệ? Bà ấy chẳng có nét nào giống với cô gái ngày xưa. Bức tranh chiều nói với ông điều này sao?!

Thời trẻ Huy cùng gia đình sống bên kia sông. Tốt nghiệp tú tài trong tình cảnh thành phố đang là nơi tập kết cuối cùng của thực dân Pháp trước khi rời khỏi đất nước Huy chưa muốn xin việc làm hàng ngày quanh quẩn trong khuôn viên gia đình với việc chăm tỉa những luống hoa hoặc lần tìm những câu thơ học trò dọc theo bờ sông. Buổi chiều ấy sau trận mưa nắng lắch mình qua đám mây còn dây dớt lại phết những mảng vàng tươi sáng thật phóng khoáng xuống vòm xanh của vườn cây. Đất trời bừng lên rộn rạo. Những cánh huệ được gột rửa trong vắt hương hoa rón rén đi vào trong chiều. Với chiếc cuốc nhỏ trên tay Huy cần mẫn bên luống hoa.

- Cậu chủ ơi! Cho tôi xin nhành huệ vườn hoa đẹp quá!

Huy quay lại. Một cô gái nhìn rướn qua bờ rào đôi mắt như giọt mưa đọng lại long lanh nắng chiều ánh mắt cười cả đôi môi đỏ hồng cũng hé nở nụ cười e thẹn. Huy chăm chắm nhìn cô gái như thể điều diệu kỳ đang hiện ra quên cả lời đề nghị. Chàng trai đam mê lời đề nghị thêm sẽ trở thành có lỗi cô gái nghĩ vậy hay phải vội theo đoàn quân đang chuẩn bị qua sông. Đôi bím tóc đung đưa theo nhịp chạy cô gái khuất dần sau bờ cây. Những bông hoa dâm bụt căng mình đỏ rực.

Huy ôm bó huệ tới bến sông thì chiếc thuyền cuối cùng chở đoàn quân đã xa bờ. Cô gái đứng ở cuối thuyền bộ quân phục gọn gàng khiến cô trở nên mạnh mẽ và vững chãi giữa dòng sông cuộn chảy. Huy lẻ loi đứng trên bờ. Chẳng lẽ mình là chàng trai khỏe mạnh chỉ biết thu mình hưởng an nhàn. Cô ấy thật xa vời. Chú chim bói cá có bộ lông xanh biếc đậu trên cành cây đôi mắt ngơ ngáo rình săn mồi.

- Này cô gái ơi! Hoa của cô đây! - Huy giơ cao bó hoa gọi với theo giọt nước mắt hổ thẹn lăn xuống.

- Nhớ mang về thành phố cho tôi!

Huy lao xuống dòng nước tay giơ cao bó hoa chân đạp mạnh nhoi người theo con thuyền. Mấy hôm đầu nguồn có mưa lớn nước phù xa đỏ ngầu cuốn Huy trôi phăm phăm về hạ lưu.

- Quay lại đi nước chẩy xiết lắm!

Tiếng cô gái chấp chới bên tai Huy gắng sức nhưng không thể vượt qua được dòng cản của nước cuốn. Huy bơi dạt vào bãi lậu trèo lên cây cao nhìn theo hút con thuyền. Những nhành hoa trắng muốt dập dềnh trong dòng nước cùng con thuyền là hành trang của Huy đi lần tìm cô gái.

/Sao anh có thể nói ra/ Những điều nhận thấy/ Về con thuyền vàng/ Giữa biển trời và đảo mây/ Đã làm anh đến khóc/ - Ông Huy nhìn theo con tầu đang xa dần lẩm nhẩm đọc thầm.

-Chết tôi không! Cửa lồng sao lại mở thế kia!

Vợ ông đạp vội chân chống chiếc xe máy rồi chạy lại bịt cửa lồng đôi chim yến bị đang để ngỏ. Vợ ông quay lại cằn nhằn:

-Lại còn đứng ngây ra đọc thơ nữa chứ bạc triệu đấy ông biết không. Làm gì có con thuyền vàng nào để ông tiêu.

Ông cười gượng hỏi yếm thế không cần câu trả lời:

-Sao hôm nay dọn hàng sớm thế?

Vợ ông uống cạn cốc nước đầy rồi ngồi xoạc chân dưới nền nhà kiểm tiền hàng mồ hôi chảy thành dòng dưới hai bên tóc mai. Khi những đứa con còn bé ông đã phải tranh thủ từng phút dỗi việc cơ quan mải miết đạp xe thồ hàng về cho vợ ngồi chợ bán lẻ. Cũng không vì vất vả thế mà ông quên tận hưởng mùi ngai ngái của đất hương lúa ngọt ngào theo gió từ cánh đồng bên kia sông tràn sang. Nhưng con tầu - con thuyền vàng bây giờ ông mới thực sự nhận ra.

Phải chăng từ hôm cậu con trai út bán đi bầy chim yến con đang tập vươn cái cổ tròn nhỏ xinh hót những tiếng líu ríu non nớt. Đôi chim bố mẹ là của người bạn biếu để ông vui tuổi già đập cánh phành phạch vào nan lồng hoảng loạn trước bàn tay to thô như cái ngoàm nuốt lấy những đứa con của chúng. Đứa con hả hê đếm tiền không ngờ chim yến lại đắt như vậy gấp mấy lần lương hưu của ông. Lũ chim bố mẹ buồn mấy ngày không hót không nhào lộn trên chiếc vòng treo trong lồng. Ông bị chống chếnh như gặp phải cơn say sóng ước vọng có được bày chim đẹp trong vườn bị tiêu tan. Công ông chăm bẵm chọn từng hạt kê ngon toát mồ hôi trong bếp với chảo bột gạo rang vàng đều với trứng gà tỉ mẩn vót phoi tre thật mềm thật xốp cho chúng làm tổ đẻ nay bị những lời ì xèo thêm một bớt hai của bọn người mua cuốn trôi đi mất. Đến buổi chiều ấy hương hoa huệ ngào ngạt chật kín vườn nhà chim bố vươn cổ hót một thôi dài chim mẹ lích rích nhẩy quanh. Chúng tìm được niềm vui. Ông cũng hít một hơi thật sâu để cho hương hoa đã mấy chục năm quên lãng thấm sâu vào lồng ngực. Vườn nhà bên bà Huệ đang bổ từng nhát cuốc mệt mỏi những luống huệ đua nhau trổ hoa trắng ngần. Tiếng còi tầu cất lên như từ cõi xa thẳm. Con tầu hiện ra giữa biển chiều mềm mại như đám mây nhẹ lướt trên mái phố trên hàng cây.

Con thuyền vàng! - Chẳng lẽ bà Huệ là cô gái ngày xưa?

Mí mắt bà Huệ đã xụp xuống ánh mắt mờ đục như có sương che phủ đôi môi mỏng tái thâm vì bệnh tật không có gì để ông liên tưởng tới cô gái ngày xưa. Ông lân la bên bờ rào. Vườn nhà bà ấy sáng bừng lên bởi thảm hoa trắng xốp đang nở rộ. Có tiếng gọi cổng bà Huệ mở cổng cho mấy người lạ vào nhà. Người ta hỏi mua hoa. Bà Huệ không bán đưa liềm cho người ta muốn lấy bao nhiêu thì lấy. Mấy người mừng ra mặt cắt những bó huệ to như bó lúa. Người ta mang hoa đi hương thơm vướng dọc đường làng. Bà Huệ đóng cổng khập khễnh đi vào nhà. Bóng chiều ngả nghiêng.

-Bà Huệ là người đâu chuyển đến bà nhỉ? Mà sao người đời tham lam thế bà ấy tàn tật vất vả lắm có được vườn hoa lấy đi từng ôm không trả tiền. - Ông giúp vợ xắp lại tập tiền hỏi thăm dò.

Vợ ông hai ngón tay tỉa tập tiền nhanh như chiếc máy làm việc theo chu kỳ không ngẩng lên trả lời ông nhát gừng:

-Hoa đám ma ấy không cho thì bán ai mua.

-Linh hồn đấy bà ạ!

-Chẳng lẽ linh hồn lại rẻ đến thế bây giờ có ai chơi hoa huệ. Về đây mấy năm sống như thầy tu cả tháng mới thấy ra ngoài đi chợ mua thức ăn vài lần. Chả ai biết ngọn ngành con người bà ấy thế nào nghe nói không chồng con sống với người cháu giầu có chúng nó chiều lắm nhưng cứ nhất định chuyển về đây sống một mình. Đâu như hồi trẻ có thầm yêu một người kẻ giời ơi ấy không đoái hoài tới. Mà sao hôm nay ông quan tâm tới người khác thế bà Huệ chứ ai chết với tôi. Mà bà Huệ cũng hay hỏi thăm về ông lắm chẳng lẽ có duyên nợ với nhau.

Ông không mong bà Huệ là cô gái ngày xưa. Cô ấy đẹp thế chắc chẳng phải chịu khổ thế này. Nếu đúng là cô ấy mấy chục năm rồi chẳng phải ai cũng giữ được nguyên nét xưa.

/Con thuyền vàng trôi qua/ Những khu vườn rụng lá suốt đêm/ Những hàng cây bắt đầu quả ngọt/ Những mùa lại đơm hoa/

Sự tình cờ hay định mệnh một lần nữa đã mang bà ấy trôi qua cuộc đời ông.

Trời sụp tối nhanh. Cậu trai út đi làm về chưa kịp rửa ráy đến ngay dãy lồng chim yến xem xét.

-Hôm nay bố không thay nước cho chim à? Kinh doanh như bố thế này lỗ vốn.

-Bố mày hôm nay có ai bắt mất hồn cửa lồng không đóng xuýt nữa mất mấy con.

-Đôi chim cũ của bố hình như tịt đẻ lâu lắm không thêm được lứa nào. Bán đi thôi bố ạ có người trả triệu rưỡi đấy. Thằng cha ấy mê tiếng hót của đôi này lắm.

-Đôi ấy anh đừng động chạm đến của tôi còn muốn bán gì thì tùy! - Ông khó chịu với những điều tính toán của con.

Nhà đã có cả giàn gần hai chục lồng yến công việc chăm nuôi đã trở thành công nghệ lũ chim đã quen với những bàn tay thò vào trong lồng khua khoắng nhưng đôi chim của người bạn biếu ông nuôi riêng và quan tâm nhiều hơn. Chúng nhạy cảm với hương hoa huệ ông treo lồng trên cây kề bên vườn bà Huệ. Sáng nào cũng dậy từ tờ mờ sớm mang lồng ra ngoài treo để cho đôi chim được tắm mình trong hơi sương mát mẻ.

Cũng như mọi sáng ông lấy lồng chim từ trên móc xuống thì trước mắt chỉ còn lồng không. Ông thẫn thờ nhìn cửa lồng mở toang chẳng lẽ hôm qua quên đóng cửa. Ông ngơ ngẩn tìm quanh vườn mong sao chúng không bay đi xa.

-Chim trời cá bể ông tìm được gì! Con thuyền vàng đâu mà ông mê muội ngày nào cũng mấy con tầu lù lù nhả khói đen xì mà cũng thơ. Đồng tiền tuột khỏi tay rồi mới tiếc.

Có tiếng chim hót đâu đây. Kia rồi chúng đang đậu dập dình trên trên nhành huệ tiếng hót lảnh lót quấn quýt trong vườn hoa. Phải sang bên ấy. Cũng là cái cớ tình cờ để ông đối mặt với bà Huệ. Ông rụt rè gõ cổng. Trong nhà vắng lặng. Ông mạnh dạn gọi. Không có ai trả lời. Cửa ngỏ. Ông đẩy cửa đi vào ngó quanh tìm chủ nhà hỏi đánh tiếng. Vẫn lặng lẽ. Ông thấy hình hài mình chuyển động đơn lẻ trong thảm hoa mịn màng và náo nức hương. Không còn để tâm việc tìm đôi chim ông mở cửa nhà bà Huệ.

Bà Huệ nằm gục giữa nhà người đè lên bó huệ mới cắt. Ông vội chạy lại lật bà Huệ lên. Hơi thở của bà chỉ còn lay lắt. Ông bế bà lên giường rồi chạy ra bờ rào gọi vợ. Vợ ông hối hả chạy sang.

-Sao khổ thân bà thế này! Cháu chắt có mà cứ thích sống cô quạnh. À! Đây rồi! Điềm báo thế nào mà hôm nọ bà ấy đưa cho tôi số điện thoại của đứa cháu. Tôi đi gọi ông day ngực bà ấy cho dễ thở.

Chỉ còn mình ông với bà Huệ. Ông ngắm nhìn gương mặt để lần tìm những nét xưa. Vẻ mặt khắc khổ của bà chưa xóa đi hết nét đẹp của thời trẻ nhưng nét xưa của cô gái ấy thế nào ông không hình dung nổi. Lúc sau mấy người cháu của bà Huệ ào vào dần đẩy ông ra vòng ngoài. Mọi người giục nhau:

-Mau gọi xe cấp cứu đưa cô về nhà không thể để cô nằm đây cô quạnh được!

Ông kéo một người cháu ra ngoài hỏi chuyện.

-Cô ấy chăm bẵm chúng cháu từ bé chúng cháu coi cô như mẹ. Cô ấy chỉ yêu cầu khi nào tìm được người thương từ xa xưa dù khó khăn thế nào thì cũng ra ở riêng. Người ấy theo cô cháu kể thì sống có tâm hồn và mạnh mẽ lắm. Chả biết ai là người cô ấy yêu thương sống lủi thủi một mình thế này tội lắm!

-Có phải bà ấy là bộ đội về tiếp quản thành phố không? - Ông hồi hộp hỏi.

-Vâng! Cô ấy là bộ đội về tiếp quản thành phố.

-Ngày xưa bà ấy đẹp lắm phải không? - Ông hỏi dồn.

-Chả biết nói với bác thế nào người ngoài cho rằng cô ấy bình thường nhưng chúng cháu thấy cô ấy đẹp lắm càng ngắm nhìn lâu càng phát hiện ra những nét đẹp.

Những đứa cháu vội khênh bà Huệ ra xe ông không hỏi thêm được điều gì nữa.

/Con thuyền vàng trôi qua/ Mối tình của anh/ Và tóc em đen dần phai nhạt/ Còn hoa huệ ngày thêm trắng muốt/

Ông đâu phải người bà ấy cần tìm. Cũng như cô gái ngày xưa bà ấy thật xa vời.

-Đúng là vườn hoa có linh hồn chẳng phụ công bà ấy lên mơn mởn bông nào cũng mập. Tôi xin bà bó hoa chắc bà chẳng từ chối cầu mong cho bà sẽ không còn cô quạnh. - Vợ ông ngồi xuống nâng niu từng nhành huệ.

Có tiếng còi tầu ngân lên. Vợ ông quay ra nhìn về phía cửa sông.

-Hôm nay nước lên về chiều sao giờ này dã có tầu vào là thế nào hả ông?

Ông không trả lời. Đôi lúc im lặng lại dễ hiểu nhau hơn. Đứa con bên nhà giơ cao lồng chim yến qua bờ rào gọi bố mẹ:

-Sáng nay bố không treo lồng yến ra ngoài cây à? Trời hôm nay đẹp lắm. Bố hay đãng trí bán đi để người ta có điều kiện chăm sóc.

Đôi chim nhỏ tính ra hơn ba tháng lương của ông. Nhưng chẳng phải thứ gì cũng đem bán ra tiền được. Một đám mây xuất hiện phía cửa sông mang hình dáng con tầu lãng đãng trôi trên mái phố xám màu rêu phong trên thảm xanh ngút ngát của hàng cây.

N. Q. H.

*Lời thơ của họa sĩ Thọ Vân.

More...

Chúc mừng bạn!

By NGUYỄN QUỐC HÙNG

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...